Nguyên nhân phần lớn xuất phát từ việc họ bị kỳ thị, phân biệt đối xử ở nơi làm việc. Bị gây áp lực đến mức phải nghỉ việc. Bệnh tâm thần được cho là rào cản lớn với nhiều người vì sau khi được chẩn đoán bệnh, họ khó tìm được việc làm và tái hòa Thông số bạc đạn Kỹ thuật cơ bản cần biết khi mua bạc đạn 22210 xem thông số đầy đủ thegioibacdan.vn nhà phân phối vòng bi bạc đạn 22210 Hàng Chính Hãng . 0977.189.348. Koyonhat@gmail.com. Rồi đến khi có nhiều nơi mời em làm việc, cha mẹ mới biết là em có thể theo đuổi nghề này nhưng lại cứ cho em quyền tự do quyết định." Vào nghề người mẫu thời trang, vì còn ở tuổi vị thành niên, Celline gặp nhiều gò bó về pháp lý nên em chưa thể vẫy vùng thỏa Quy định về nghỉ phép và cách tính lương nghỉ phép năm 2022. 6. Ngày nghỉ hằng năm tăng thêm theo thâm niên làm việc. Cứ đủ 05 năm làm việc cho một người sử dụng lao động thì số ngày nghỉ hằng năm của người lao động theo quy định tại khoản 1 Điều 113 của Bộ luật Làm Đến Khi Em Biết Mới Thôi 《做到你知道为止》 Tác giả: Victoriaa Edit: Mạn Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành (79 chương) Nguồ truyện Làm Đến Khi Em Biết Mới Thôi của Tác giả (Victoriaa), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Edit: MạnTên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》Nhãn: Tình hữu độc chungNhân vật chính: Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn: Tuyết Bạch Sinh, Hác Lôi, Lưu Vũ Rằng không biết làm gì, không biết cần chi, không biết mình là ai.. Bao năm bon chen ngoài đời soi gương nhìn vẫn thế. Đầu vẫn rối bù xù, thân bé ú nu, ú nu.. ú ù. Cứ sai đi vì cuộc đời cho phép. Cứ yêu đi dù rằng mình ngu si. Ai lừa ai, ai hờn ai, ai giận ai, ai thù ai.. cho Vay Tiền Nhanh Ggads. ☆ 15. Ai muốn từ chối chính là đồ ngu! Chu Hoằng rõ ràng nghe trong cổ họng của hắn ừng ực một tiếng, hai tay cũng siết chặt, nỗ lực nửa ngày, Trương Minh cũng sắp bế hắn ra khỏi phòng tắm, mới hé môi nói ra "Thế này, thế này không thích hợp, anh thả tôi xuống." Nói xong, trên mặt không khỏi nóng lên. Trương Minh rũ nhìn hắn một cái, giọng nói đàn cello trầm thấp êm tai, "Nếu cậu đi được, tôi cần gì phải như vậy?" Do người nọ quá bình tĩnh, cho nên không nhận ra trạng thái này đựu mẹ gei lắm sao? Mặc dù, mặc dù lúc này trong lòng Chu Hoằng có tí vui mừng, nhưng vẫn là mất tự nhiên chiếm đa số, nghĩ tới một thằng đàn ông như hắn, tướng tá 1m8, bị người bé bằng cách bế công chúa, cũng quá khó coi. "Vậy, hay là gọi xe cấp cứu đi, vậy thì kỳ quá, ngượng lắm..." Chu Hoằng một tay đặt lên ngực Trương Minh dùng lực đẩy ra, chỉ cảm thấy dưới bàn tay thật ấm áp, xúc cảm rắn chắc, dùng lực mà không khỏi hóa thành hư ảo ngay, cho nên cái "đẩy" này trở thành "sờ" ... Tốc độ ứng biến của Chu Hoằng trước giờ rất nhanh, huống hồ chút biến hóa nhỏ cũng không rõ ràng gì, chỉ cần biểu tình của hắn vẫn như thường là được, cơ mà không nghĩ tới Trương Minh bỗng nhiên ngừng lại trong khoảnh khắc đó, nghiêng mặt rũ mắt nhìn hắn. Ngược sáng, lại có lông mi che chắn, trong ánh mắt ấy không thấy điểm trắng, hắc ám tối tắm, làm hô hấp Chu Hoằng cứng lại. Trong lúc Chu Hoằng ngơ ngác không còn cách nào kiểm soát, hắn nghe thấy Trương Minh dùng chất giọng đàn cello trầm thấp kia âm nói rằng "Run run rẩy rẩy, mặt đỏ như trứng tôm, dạo này hình như cậu có chút khác thường." Chu Hoàng kinh hãi, xoay mạnh mặt sang chỗ khác, suýt chút nữa lại trẹo cổ, hắn như lâm đại địch, mắt nhìn phía trước, một vẻ thấy chết không sờn, vung một cái tay, âm vang hữu lực nói "Mau đi thôi, nếu không bệnh viện đóng cửa mất!" Bệnh viện mà còn đóng cửa được á? Trương Minh mỉm cười, rất nghiêm túc gật đầu một cái, sau đó nhấc chân nhanh đi tới cửa. Rất may trên đường đi, từ eo trở xuống đã có tri giác, có thể cử động, nếu không Chu Hoằng khó có thể tưởng tượng được hắn mặc cái áo choàng tắm bị Trương Minh bế vào bệnh viện sẽ mãn nhãn thế nào. Chụp X quang, lại được bác sĩ xoa bóp một hồi, sau đó liền được cho biết rằng "Trật khớp, không nghiêm trọng, trong lúc dưỡng bệnh đừng vận động mạnh là được" . Không có vấn đề lớn, Chu Hoằng không khỏi thở dài một hơi, ngồi trong khu nghỉ ngơi chờTrương Minh, anh đi lấy thuốc cho hắn rồi. Cầm trong tay sữa nóng mà Trương Minh mua cho hắn, Chu Hoằng đưa sườn mặt nhìn về hướng hắn sắp sửa phải đi, vô cùng an tĩnh, trong lòng cũng không có cảm giác gì ngoài một chút xao động không tính là tệ. Về đến nhà, đã hơn mười hai giờ, Chu Hoằng ngồi trên giường chưa được hai phút, chỉ thấy Trương Minh bưng một ly nước nóng đến. Giới thiệu Edit Mạn Tên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》 Nhãn Tình hữu độc chung Nhân vật chính Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn Tuyết Bạch Sinh, Hác Lôi, Lưu Vũ Thần, Lương Tử, Vương Thủy Lương, Triệu Tả ┃ Khác ๑˘︶˘๑ Từ trước tới giờ chưa bao giờ mà Chu Hoằng nghĩ sẽ có một ngày mình lại thảm như thế này…. Có ngày lại bị chính người bạn gái mềm yếu không chủ kiến đá, đêm đó lại bị anh trai của cô ta đè, mẹ nó kiếp trước nhất định hắn thiếu nợ nhà gã! Làm hại hắn không xuống giường nổi còn bị bà chủ nhà Bao Tô Bà khi dễ, đit me hắn không thuê nữa là được chứ gì?! Không có tiền thì thôi còn đến quán bar dạo cái gì, uống rượu nôn đầy lên người mày nói xem mày có xui không? Làm dơ đồ người ta rồi thành thật thường tiền thì người ta không chịu, nhất định phải đánh mày một trận mới sướng, mày nói xem mày không xui cũng không ai tin! Được thôi, đừng tưởng rằng hắn là người dễ ăn hiếp, hắn hở chút thì nổi nóng đấy, không phải đánh lộn thôi à, nếu không phải phía dưới bị thương, địch thủ hơi nhiều, hắn thua được? Mắc cười! Gặp xui nhiều rồi thì vận may phải đến, sau khi mở mắt, Chu Hoằng vẫn không có cái giác ngộ đó, để lâu mới hiểu được, ông trời không bạc đãi hắn cái gì… ☆ Chương 22. Làm đến khi em biết mới thôi Lưu Vũ Thần rất nhanh đã trở lại, dẫn đầu Chu Hoằng ngồi xuống trước, đông ngắm tây nhìn một vẻ không định đi. Chu Hoằng cũng ngồi xuống theo hắn, nghi ngờ hỏi “Tôi không đi được, anh còn ở đây làm cái gì, định đánh lén cảnh sát thật à.” Lưu Vũ Thần nhìn hắn một cái, sau đó cúi đầu nhìn đồng hồ, nói “Chờ xem, sắp đi được rồi.” Giọng điệu kiên định. Chu Hoằng giật mình, hạ giọng nói với hắn “Anh nói cái gì, sắp đi được rồi? Bọn họ thu mua cục trưởng rồi, trừ khi anh đưa ra càng nhiều lợi thế hơn, bằng không tôi không ra được đâu.” Lưu Vũ Thần chớp mắt, còn có ý cười, “Hóa ra là thu mua được cục trưởng, kẻ thù của cậu coi như có vài nước đi, không nhìn ra cậu cũng rất phản nghịch, đắc tội với người không sợ cường quyền nha.” Chu Hoằng cười gượng, chọn trọng điểm “Rồi sao, với tình huống như vậy, hôm nay tôi còn có thể từ đây đi ra?” Mua chuộc được cục trưởng gọi là “Coi như có vài nước đi”, vậy hắn là con đường gì, xã hội đen? Cút ngay đi! “Đã bảo cứ chờ đấy, hỏi nhiều cái gì.” Nói xong, lại bắt đầu nhìn quang cảnh. Chu Hoằng bị nghẹn một câu, trong lòng không thoải mái, thầm nghĩ Chờ thì chờ, xem anh đưa tôi ra làm sao. Nhắm thời gian, khoảng mười lăm phút không tới hai mươi phút sau, một cảnh viên bỗng nhiên từ bên ngoài gấp gáp tiến đến, đi thẳng tới đại thúc, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói câu gì, sau đó kéo hắn đi ra ngoài, đại thúc đầu tiên là biểu tình khó hiểu, sau đó lại mặt mày trầm ngưng, nhanh chóng cùng ra khỏi phòng làm việc. Chu Hoằng kinh ngạc, nhìn về phía Lưu Vũ Thần, chỉ thấy hắn cũng nhìn qua, cong khóe miệng nháy mắt với hắn. Chu Hoằng bắt đầu khó hiểu, lẽ nào Lưu Vũ Thần này với cục trưởng là họ hàng? Quan hệ này tất nhiên là ổn thỏa hơn Vương gia nhiều rồi. Lúc này đây lại chờ lâu hơn lần trước một chút, Lưu Vũ Thần đều chờ đến mất kiên nhẫn, mới thấy đại thúc kia từ bên ngoài tiến đến, cau mày, biểu tình rất là buồn bực, hiển nhiên bị người ta xoay muốn choáng rồi, cước bộ chậm chạp. Chu Hoằng đứng lên, nhìn đại thúc sửa sang xong biểu tình rồi nói với hắn “Vụ án này có điểm khả nghi trùng điệp, còn rất nhiều chi tiết phải điều tra, cũng tạm thời huỷ bỏ việc tạm giam cậu, cậu trở về đi.” Lúc này Lưu Vũ Thần mới đứng lên, chỉnh lại vạt áo trước của tây trang, nghiêng mặt nói với Chu Hoằng một chữ, “Đi!” Móa, có cần trâu bò vậy không! Chu Hoằng không di chuyển, nhíu mày hỏi đại thúc “Vậy vụ án này đến cùng là xử lý như thế nào? Ngài cứ việc nói thẳng đi, cong vẹo bên trong tôi đều biết rồi.” Biết cái đầu cậu! Hiển nhiên trong lòng đại thúc cũng kêu như vậy, nhưng nét mặt cũng không lộ tâm tình gì, ổn định nói “Liền xử lý theo vụ án trị an thông thường, hòa giải giải quyết riêng, còn như thời gian hòa giải, chờ thông báo đi.” Giải quyết riêng? Đó mới không có yên âm đó, vụ án này chưa có hết! Trên xe, Chu Hoằng nhịn không được hỏi Lưu Vũ Thần “Làm sao mà anh làm được?” Lưu Vũ Thần như cười như không liếc hắn một cái, ung dung nói “Chỉ là chuyện của một cuộc gọi thôi, còn như làm thế nào, đi hỏi Minh ấy.” Chu Hoằng trợn mắt, “Anh gọi điện cho Trương Minh?” Lưu Vũ Thần “Ừ” một tiếng. Trong chốc lát Chu Hoằng không nói chuyện, sắc mặt trầm ngưng, hóa ra vẫn là Trương Minh âm thầm làm việc, phiền cho anh đã bận rộn như vậy còn phải hao tâm chuyện của hắn… Sau một hồi lâu, Chu Hoằng nhịn không được hỏi vấn đề rất thực tế “Có phải tốn rất nhiều tiền hay không?” Lưu Vũ Thần “Phì” cười một tiếng, chuyển động tay lái quẹo qua một cua quẹo, “Chuyện này tôi cũng không rõ cho lắm, cũng không phải tôi bỏ tiền.” Chu Hoằng bắt đầu nhức nhối. Về đến nhà, chỉ mới hơn bốn giờ chiều, Chu Hoằng có hơi mệt, trở về phòng ngã đầu nằm ngủ, chờ khi mở mắt ra thì trời đã tối rồi, ngẩng đầu nhìn thấy ở khe cửa có ngọn đèn xuyên vào, Trương Minh đã trở về. Chu Hoằng lập tức đứng lên, mở cửa đảo mắt liền thấy Trương Minh đang ngồi trong phòng khách lật văn kiện, thấy hắn đi ra liền thả công việc trong tay, hỏi hắn “Thức rồi?” Chu Hoằng “Ừ” một tiếng, đưa tay sửa lại kiểu tóc, đi tới ngồi đối diện ah, cúi đầu phát ngốc một lát, nhưng biết Trương Minh vẫn đang nhìn hắn. “Vụ án xử lý theo vụ án trị an thông thường, hoà giải riêng, thời gian hoà giải thì chờ thông báo.” Trương Minh gật đầu biểu thị đã biết. “Anh tốn bao nhiêu tiền?” “Cái gì?” Chu Hoằng nhíu mày, “Tôi hỏi anh tốn bao nhiêu tiền.” Trương Minh bất chợt “À” một tiếng, ngã người lên lưng ghế xoa thái dương, “Chuyện này không quan trọng, được rồi, cậu ăn cơm tối chưa, tôi về trễ, đem cá ở Phú Lệ Đường về cho cậu, hôm nay thấy cậu rất thích.” Tim Chu Hoằng bỗng nhiên bị cái gì ấm áp dễ chịu lấp kín rồi, hắn sửng sốt, môi ngập ngừng ừ một tiếng, sau đó bày ra vẻ nổi giận, cất giọng nói “Không quan trọng cái gì, nhiều tiền cũng không thể…” Còn chưa nói hết, chỉ thấy Trương Minh cười đứng lên, chỉ chỉ vào nhà bếp, nói với hắn “Cá tôi hâm rồi, hương vị sẽ không có thay đổi.” Nói xong, không chờ Chu Hoằng có phản ứng, nhấc chân lên đi tới nhà bếp. Ngay sau đó, Chu Hoằng cố chống đỡ khí thế đã yếu đi, trong bụng hắn vừa đau vừa ấm, đau là tiền ấm chính là tình, khiến cho hắn hết cách, không thể làm gì khác hơn là phát tiết với con cá trước mặt, nhưng ăn rồi ăn, hắn bỗng nhiên ngừng. Trương Minh ngẩng đầu, “Làm sao vậy, chỉ ăn nhiêu đây?” Biểu tình của Chu Hoằng có chút thống khổ, hắn thở dài, nhìn vào mắt Trương Minh, “Tôi thiếu anh người nhiều nhân tình như vậy, không biết nên trả thế nào.” Trương Minh hơi ngơ ngác, đôi mắt đen sau kính gọng đen giống như đang liên tục không ngừng hấp thu cái gì sâu thẳm, trở nên càng thêm thâm thúy khiến người chìm đắm, vừa nhìn cũng làm người ta bị vây trong đó không còn cách nào tự kiềm chế. Chu Hoằng lòng kinh hoàng, khẩn trương run rẩy, khi hắn hắn sắp sửa không nhịn được thua cuộc, thì Trương Minh đã mở miệng nói chuyện rồi, trong âm sắc trầm thấp có chứa một loại mùi vị đặc thù, có thể trêu chọc lòng người. “Tôi làm những việc này, không phải muốn em trả.” Chu Hoằng nín thở, “Vậy, anh muốn cái gì?” Mắt của anh giống như tụ tập hết tất cả màu đen trên đời này, giọng nói so với gông xiềng còn muốn nặng hơn, “Nếu như em không biết, tôi có thể làm đến khi em biết mới thôi.” Chu Hoằng thất bại thảm hại, đầu lưỡi run run, “Sao anh, đột nhiên nói ra lời nói trầm trọng như vậy?” Làm cho hắn bất chợt thấy không gánh nổi. Sau một đêm, biến thành như vậy. Trương Minh bỗng nhiên buống mắt xuống, lông mi thật dày che đi ánh sáng bên trong, anh thở dài một hơi, thở dài đến mức khiến tim Chu Hoằng run lên một cái, “Là tôi nhiều lời rồi, em không cần có áp lực, mau ăn cá đi.” Nói xong, tiếp tục công việc trên tay. Làm sao lại không nói! Chu Hoằng trừng mắt, ngẩn ngơ nói “Cái gì gọi là không cần có áp lực, làm như không nghe thấy câu đó? Tôi lại nghe rõ rành rành, còn trái tim loạn nhịp, sao đảo mắt anh lại không nói gì?” Chu Hoằng chưa bao giờ biết hắn có thể phiến tình như thế! Trương Minh ngưng động tác, gian nan giương mắt lên, bên trong như có như không xẹt qua ý cười, “Tôi tưởng tôi nóng lòng.” Chu Hoằng lại buông mắt xuống, “Là tôi chưa sẵn sàng.” “Vậy lúc nào em mới có thể sẵn sàng?” Tim Chu Hoằng đập thình thịch, hắn không ngờ tới Trương Minh lại hỏi hắn trực tiếp như vậy, xem ra anh là loại hình muộn tao, mà nếu một người muộn tao như anh đã lộ liễu như vậy rồi, sao hắn còn nhăn nhó không tiến tới chứ, “Tôi cảm thấy… lúc nào cũng có thể.” Được rồi, mấy câu nói sau, Chu Hoằng ngừng luôn rồi, bị các loại thiên lôi địa hỏa đánh cho héo queo, chủ yếu là bị chính hắn đánh… >> vẫn là chuyển thành anh em nghe phê hơn, cũng đổi tên truyện luôn, hồi trước là vì mình thấy nó có hơi dài, nhưng giờ nghĩ lại để vậy lại đúng nghĩa hơn chỉ dài hơn có một chữ = Đọc truyện Làm Đến Khi Em Biết Mới Thôi Full, Đoạn trích Lưu Vũ Thần cũng chỉ mới bay ra khỏi phòng tân hôn một bước, bị bắt tại trận, không hề xấu hổ, lập tức trở lại bộ dạng lạnh tạn ban đầu, bỗng dưng thẳng người, nhíu mày, nhỏ giọng mắng "Hét cái gì, đằng sau đang lẩm bẩm kìa!"Chu Hoằng nhanh chóng nhìn Trương Cảnh Minh, lại không để ý tới, bởi vì lúc này quá tức giận, hắn sải hai bước lớn đến trước mặt Lưu Vũ Thần, nhìn thằng vào mắt hắn, nhe răng "Nói rõ chuyện này xong rồi lại đi!"Lưu Vũ Thần lùi một bước, chinh lại cổ áo một chút, nghiêng đầu cong môi, "Cậu tìm sai đối tượng phát giận rồi nhỉ, người ta đã về chủ cũ rồi, chẳng lẽ cậu không cám ơn tôi một phát?"Lúc hắn nói lời câu này cũng rất rõ ràng từng chữ, trong lúc thản nhiên lại lộ ra lãnh ý nhà nhạt, Chu Hoằng sửng sốt, sau đó nhíu mày, trong đầu tựa hồ bắt được điều gì."Xin lỗi, Trương Cảnh Minh tắt máy, tôi có chút nóng nảy, lo lắng anh ấy xảy ra chuyện, phát tiết lên người anh xin hãy bỏ qua cho, nhưng chuyện đã ra như này, vì sao Trương Cảnh Minh lại uống say, vì sao anh không nghe điện thoại của tôi, điều này anh phải nói rõ ràng."Âm điệu của Chu Hoằng lập tức trở nên bình tĩnh, giọng điệu cũng cương quyết nghiêm túc, Lưu Vũ Thần không khỏi càng thêm gian nan, im lặng một lúc sau mới giương mắt lên giọng nói trầm thấp trả lời "Chuyện này, tôi không thể nói." ☆ 5. Ầm ĩ tại quán bar Từ trên xe bước xuống, Chu Hoằng đi thẳng vào sâu trong quán bar, trên đường đi tiện tay nhặt lên một chai rượu, đến cửa ghế lô, nhấc chân can đảm đạp một cái, chỉ thấy cánh cửa kia lắc lư hai cái, cả đống người bên trong đều trừng lớn mắt nhìn qua. Chu Hoằng chỉ đảo mắt liền thấy Triệu Tả đang ngồi trăm đám người, thấy gã đang nâng ly rượu trước mặt, ý cười trong mắt còn chưa tan hết, thấy hắn đến chỉ hơi đánh giá hắn trên dưới một lần, liền lớn tiếng hỏi "Hê, nhìn mày chật vật kìa, chẳng lẽ..." Còn chưa dứt lời, Triệu Tả đã đổi sắc mặt, bởi vì thấy Chu Hoằng giơ chai rượu đập mạnh lên tường, nắm phần còn lại chỉ vào gã. "Con mẹ mày!" Mắng một câu, Triệu Tả nhanh chóng nhảy dựng lên, cũng chộp lấy chai rượu. Chu Hoằng lệ khí đầy người, vô cùng kinh khủng, nhưng khí thế có mạnh đi nữa cũng không chống lại được đối phương nhiều người, không chờ hắn tới gần Triệu Tả, mới nửa đường thì đã bị cản lại ấn lên tường, chai rượu vỡ cũng bị cướp đi. "Ditme, ai đây, lại chạy tới đây dọa người?" Một tên tóc vàng nhổ một bãi đàm xuống đất, loạng choạng đi về phía Chu Hoằng đang bị đặt trên tường, "Gan to nhỉ, chán sống rồi?" Chu Hoằng dùng sức giãy giụa, không nhúc nhích được, gương mặt lại bị tóc vàng tát mạnh hai cái, cơn tức giận trong lồng ngực trong chốc lát không còn cách nào xìu xuống, gương mặt căng như khối xi măng, đôi mắt sung huyết nhìn chòng chọc Triệu Tả không thả, "Buông ra!" "Mày kêu buông liền buông à, cửa muốn đá thì đá à, mày là Quan Nhị Gia hay gì?" Tóc vàng nắm tóc Chu Hoằng đập đầu hắn lên tường hai phát, "Mày có giỏi thì mày tránh thử xem, gào thét cái gì?" Người chung quanh bắt đầu vui cười ồn ào. Chu Hoằng huyết khí cuồn cuộn, tiếng rống từ trong cổ họng vang lên kèm với giãy dụa, sức lực rất lớn lại làm cho mấy người kiềm chế hắn lui ra sau một bước. Mấy người này thấy kinh hãi, mặt mày căng cứng, không khỏi đều bắt đầu chơi ác hơn, mày một đấm tao một đá mà đánh. Thần kinh của Chu Hoằng đã bị phẫn hận chiếm đoạt, chỉ là đánh thôi mà, kiên cường trong ngực cũng sắp được hắn nâng lên thật cao, nửa điểm chịu thua cũng không có. Tóc vàng phấn khởi, Triệu Tả lại nhíu mày, ngăn lại tóc vàng cũng muốn lên, cười ha hả nói "Anh Tiểu Long, đây là bạn tôi, vì chút hiểu lầm nên tìm tôi trả thù, phá hủy hứng thú của mấy anh em, thật ngại quá." Ngụ ý là, bán gã cái mặt mũi, không nên làm khó Chu Hoằng. Chu Hoằng phun một ngụm nước bọt trộn lẫn tia máu, hai mắt nhìn thẳng Triệu Tả, một vẻ hận không thể nuốt sống gã, hoàn toàn không cảm kích. Chân mày Triệu Tả nhíu thành chữ xuyên, gã mắng một tiếng, một bước dài tới, đập mạnh lên đầu Chu Hoằng một cái, "Mày ra vẻ cho ai xem, muốn cướp của đốt nhà, tao cho mày cướp của đốt nhà!" Vừa nói chuyện, lại vừa đập một cái, "Muốn tao chết à, mẹ mày có đến mức đó không!"

làm đến khi em biết mới thôi