Mình đã từng đọc rất nhiều truyện ngôn tình ngược như là truyện "Thất tịch không mưa", " Phế hậu tướng quân", "Bến xe", "Lâu chủ vô tình".. Nhưng có lẽ câu chuyện mình cảm thấy đau lòng nhất là truyện "Phế hậu tướng quân". Review Phế hậu tướng quân. Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa. Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược. Phế Hậu Tướng Quân - (Chương 6) - Tác giả Nhất Độ Quân Hoa Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Website đọc truyện nhanh nhất, thân thiện nhất, và luôn cập nhật mới nhất. (Wattpad Vietnam) tập hợp Khẩu vị yêu thích của mk là truyện ngược kết SE. Tuy nhiên theo ý kiến của mk thì Phế hậu tướng quân ngược hơn Đông cung nhiều. Ít ra trong Đông cung 2 người còn biết mk đã từng yêu nhau, còn Phế hậu tướng quân cho tới chết Thương Lang vẫn bi thương, chết trong cô độc. Trọng Sinh Phế Tài Con Vợ Lẽ , chương 1 của tác giả Tử Sắc Thâm Uyên cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Phế Hậu Tướng Quân , chương 1 của tác giả Nhất Độ Quân Hoa cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Website đọc truyện nhanh nhất, thân thiện nhất, và luôn cập nhật mới nhất. Đọc truyện online Truyện Tam Quốc Phong Vân Chi Mãnh Tướng Truyện thuộc thể loại: Quân Sự, Lịch Sử full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Minh Vực Thiên Sử. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org. Truyện Tam Quốc Phong Vân Chi Mãnh Tướng Truyện thuộc thể loại: Quân Sự, Lịch PHẾ HẬU TƯỚNG QUÂN - Bản trường thiên 2016 (*). Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa Thể loại: Thuần cổ đại, siêu siêu siêu ngược, cảm động, day dứt, ám ảnh, SE (*): Là bộ truyện được tác giả viết trên nền cũ nhưng có một số THAY ĐỔI không nhỏ. Truyện Trọng Sinh Chi Tướng Quân - Chương 34 với tiêu đề '34: Chuyển Biến Hạ' bất kể hậu quả mà phế nó. Vệ Cẩm Hoa không chút bận tâm, xem đến thời gian cũng không sai biệt lắm. Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Tả Thương Lang nàng, từ giây phút được Mộ Dung Viêm cứu sống đã từng thề với lòng mình sẽ vì chủ nhân mà sinh mà tử. Vì hắn mà quên đi thân phận nữ nhi, trở thành tướng quân vấy máu sa trường. Vì hắn mà chôn chặt tình yêu trong lòng, trở thành thái tử phi thế thân không oán không hối. Vì hắn mà quên đi bản thân mình, trở thành bất cứ ai, bất cứ điều gì hắn cần. Nhưng còn Mộ Dung Viêm, đối với hắn, nàng là gì trong tham vọng giang sơn? Ước vọng của nàng có thể nào trở thành sự thật? Rượu lạnh thân tàn, trái tim hóa đá, sao dám cầu chút tình cảm của bậc đế vương? Ngoài Chúc Lương, nào ai được hóa thành hồ điệp? Kết thúc câu chuyện, lời thề… thôi thôi đã thành lời nói gió bay… Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Phế Hậu Tướng Quân! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Không Tỉnh Nhất Độ Quân Hoa Nợ Hồng Nhan Yên Chi Trái Nhất Độ Quân Hoa Minh Nguyệt Nhập Quân Hoài Nhất Độ Quân Hoa Anh Mở Đường, Em Yểm Trợ Thả Dây Dài, Câu Đại Thần Nhất Độ Quân Hoa Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền Nhất Độ Quân Hoa Người Yêu Ơi, Đi Nào! Nhất Độ Quân Hoa Contents1 Giới thiệu Truyện Phế Hậu Tướng Quân2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Phế Hậu Tướng Quân “cập nhật ngày 11/06/2023“ Trọn bộ Phế Hậu Tướng Quân Full tập được cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Phế Hậu Tướng Quân 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Phế Hậu Tướng Quân Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Ta muốn nói rõ trước, quyển này là một quyển ngược thân ngược tâm, nhàn rỗi viết để kiếm lời bình ngàn chữ, người không thích bi xin chớ xem. Một con sói con, một hoàng hậu bị phế, một thế thân thất bại nhất. Tình yêu của mỗi người trên thế gian này đều là một chi phiếu kỳ hạn, trong kỳ hạn này, nó có thể giá trị đến trăm vạn nghìn vạn thậm chí là mười nghìn vạn, nhưng hễ qua kỳ hạn này, chẳng qua chỉ là một tờ giấy bỏ đi. Gởi lời cho người đa tình, chớ diễn trò đa tình. Gởi lời cho người đa tình, hoa nở nên quý trọng. Lần thứ hai ghi rõ quyển này thuộc loại ngược, người đọc xin cẩn thận, người thích ngược đào hố sưu tầm, chờ anh nào đó lấp đất cho xong. Danh sách chương Chương 1 Lấy gì cầu xin ta Chương 2 Thần, không còn gì để nói Chương 3 Đa tình? Si tình Chương 4 Ta là quân, ngươi là thần Chương 5 Ta không thích cách nàng trang điểm hôm nay Chương 6 Nụ hôn đầu Chương 7 Yêu giờ cũng chẳng ích chi Chương 8 Một khi yêu hóa thành chấp niệm Chương 9 Sao giờ người cũ, trái tim xa Chương 10 Lẻ bóng dưới trăng, muôn ngàn hận Chương 11 Vốn là vua tôi, chẳng phải vợ chồng Chương 12 Cảnh xưa vẫn còn, hoa nở đều năm Chương 13 Mỗi người, đều có một khoảng bi thương Trọn bộ Truyện Phế Hậu Tướng Quân “cập nhật ngày 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Ta muốn nói rõ trước, quyển này là một quyển ngược thân ngược tâm, nhàn rỗi viết để kiếm lời bình ngàn chữ, người không thích bi xin chớ con sói con, một hoàng hậu bị phế, một thế thân thất bại nhất. Tình yêu của mỗi người trên thế gian này đều là một chi phiếu kỳ hạn, trong kỳ hạn này, nó có thể giá trị đến trăm vạn nghìn vạn thậm chí là mười nghìn vạn, nhưng hễ qua kỳ hạn này, chẳng qua chỉ là một tờ giấy bỏ lời cho người đa tình, chớ diễn trò đa tình. Gởi lời cho người đa tình, hoa nở nên quý trọng. Lần thứ hai ghi rõ quyển này thuộc loại ngược, người đọc xin cẩn thận, người thích ngược đào hố sưu tầm, chờ anh nào đó lấp đất cho xong. “Xưa nay hậu cung không can dự chuyện chính sự, nếu làm Hộ quốc Đại Tướng quân Viêm triều, ngôi vị Hoàng hậu không thể cùng kiêm nhiệm một lúc. Nàng hãy tới bộ Lễ giao lại phượng ấn đi.”Vương công công còn chưa đọc xong thánh chi. Hắn đã lạnh lùng mở miệng. Quan lại trong triều nhìn nàng với ánh mắt thương hại. Thực ra khi tin tức Lan Phi được đón về cung truyền ra. Mọi người đều biết nàng sẽ bị phế ngôi Hoàng hậu, chỉ là… việc phế hậu đến thật Thương Lang nửa quỳ trên mặt đất, lưng nàng vẫn thẳng như thế, khuôn mặt hơi cúi nhìn không rõ biểu cảm. Nhưng lời nói vô cùng dứt khoát “Tuân chi.” Thái tử phi nàng chỉ là giả. Tất cả mọi người đều biết, người hắn thật sự muốn lấy, chi có Khương Bích Lan – một Khương Bích Lan đẹp khuynh thành khuynh nên, dù hắn đăng cơ nàng nhận phượng ấn, từ đầu chí cuối nàng vẫn không được sắc phong chính mặt vị vua trẻ vẫn lạnh lùng như dao khắc, hắn xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích trên tay, ánh mắt sắc bén nhìn nàng “Còn điều gì muốn nói không?”Tả Thương Lang tay trái giữ chiếc cung bạc lạnh giá. một lúc sau chầm chậm đáp “Bẩm Hoàng thượng, không có.”Rời khỏi đại điện, Tà Thừa tướng Tiết Thành Cảnh có chút lo lắng lùi về sau nửa bước, đi bên cạnh nàng, suy xét hồi lâu mới nói “Tả Hoàng… Tà Tướng quân, thực ra với tài năng của mình, nàng không nên ở trong hậu cung, việc này nàng đừng để tâm, giang sơn Viêm triều cần nàng hơn là hậu cung này.”Tả Thương Lang quay đầu, khẽ mim cười “Cảm ơn Tiết đại nhân quan tâm, Thương Lang hiểu.” Nàng quay đầu, ánh mắt liếc qua cung điện ngói xanh gạch đỏ, cười chua xót, Tiết đại nhân, Thương Lang còn chưa nhập cung, sao có thể nói là bị phế đây?Hắn ban cho nàng phủ Tướng quân, xa hoa, rộng lớn. ở nơi gần hoàng cung nhất. Cho nên. nàng không phài là Thái tử phi Viêm triều, cũng không thể trở thành Quốc mẫu nơi đây. Chỉ là, nàng nắm bản đồ quân sự của cả hoàng cung, giữ trong tay phù lệnh mấy trăm vạn binh lính, mặc áo giáp ra vào sờ quân cơ Viêm cũng không quan lâm lắm. ngôi vị Thái tử phi vốn dĩ là trò Dung Viêm ban đầu không phài Thái tử của Viêm quốc. Tất cả mọi người đều biết, khi đó tiên hoàng lập con cả là Mộ Dung Nhược làm Thái tử, vua muốn duy trì cơ nghiệp Đại Viêm, mời Bạch Đế làm thầy, cùng dạy cả hai vị Hoàng tử võ nghệ, tri Đế nghe theo ý chi của tiên hoàng, dạy Thái tử đạo trị nước, dạy Nhị Hoàng tử cách bảo vệ quốc trắng ra là dạy Thái tử văn, dạy Nhị Hoàng tử võ. Ai ngờ, cả hai Hoàng tử thiên tư thông tuệ, văn thao võ lược, vốn dĩ tình cảm huynh đệ thuận hòa. Hơn nữa Mộ Dung Viêm tính tình cao ngạo, cao ngạo đến mức không thèm đề ý tới vương chuyện vốn đã được định sẵn, nhưng nào ngờ Hữu Thừa tướng vì muốn củng cố địa vị nên phá hỏng chuyện tốt, gả con gái của mình cho Thái tử Mộ Dung Nhược. Mà hai huynh đệ Mộ Dung Nhược từ nhỏ cùng Khương Bích Lan lớn lên, Khương Bích Lan và Mộ Dung Viêm sớm đã có tình cảm. Mộ Dung Viêm sao có thể bỏ qua dễ dàng được?Cả hai đều không chịu buông tay, con gái chỉ có một, Khương Bích Lan cũng không dám trái ý cha, ngầm thừa nhận chuyện hôn sự với Thái tử. gây ra chuyện tài năng hộ quốc dụng binh làm đầu, các đại thần một bên ủng hộ Thái tử, một bên trọng tín ủng hộ Mộ Dung Viêm, vì vậy triều đình chia làm hai phe. Khi ấy hầu hết đều lo sợ Mộ Dung Viêm là bạo quân, chẳng ngờ viên mãnh tướng bên hắn liên tiếp đánh bại Thái tử bốn lần, trong vòng ba tháng công thành, chiếm được vô số địa giới của Thái tử, nên rất nhiều người đã bị dao dần, quân binh đối nghịch với nàng chủ động đầu hàng, nàng không giết, mà còn phục chức, cho họ gia nhập quân doanh của minh. Trong thời gian ngắn, nhân khí tăng vọt. Thấy nửa đám quan viên già vẫn còn chút đắn đo. Mộ Dung Viêm lập nàng làm phi, hoàn toàn thay đồi cái nhìn của họ. Ba năm nhiễu loạn kết thúc từ đó. Viêm triều một lần nữa được thống nhất, chỉ có điều tân vương là Mộ Dung Viêm chứ không còn là Mộ Dung Nhược. Và vị Thái tử phi trong truyền thuyết cũng không trở thành Viêm triều Hoàng hậu, như đã thấy, nàng trở về làm Tướng quân, âm thầm bảo vệ Viêm Thương Lan vốn không có tên, gặp gỡ hắn là một việc tình cờ. Lúc ấy Nhị Hoàng tử đang câu ngựa ở Nam sơn Trấn Nam Thành. Gió lớn, vị Hoàng tử mười bốn tuổi bướng bỉnh đòi tự mình ra tay, kết quả bị ngựa kéo đến nơi núi thẳm, lúc mọi người đuổi tới thì nhìn thấy nàng. Khi đó, nàng đã bốn, năm tuổi, nhưng không biết nói, ánh mắt từ trong bụi cỏ chiếu ra sắc bén như là có vài người ra tay bắt nàng lại xem là loại quái thú gì. Nhưng khi gió thổi cỏ lay, mọi người đều kinh sợ, một đàn sói, có một con sói xám thật to!Nàng rít lên những tiếng thét sắc nhọn, đôi con ngươi đen láy hiếu kỳ đánh giá hắn. Cuối cùng Nhị Hoàng tử cũng nhận ra, đó là con người, là một đứa bé.“Tóm lấy nó!” Có lẽ, tất cả mọi người ở đây không thể ngờ, chính là ba từ này. đã gắn số phận của họ vào nhau, mãi mãi không thoát ra đám thị vệ rất nhanh bắt được nàng. Cho dù bầy sói hung tàn, nhưng vẫn không thể so với những con người thân thủ bất phàm này. Nhị Hoàng tử sau khi đem nàng về tắm rửa sạch sẽ đã phát hiện ra nàng là một bé quẳng nàng cho Ảnh y vệ của mình “Đem tới nuôi cùng lũ trẻ kia, nếu sống sót thì giữ lại.” Hắn nói vô cùng lạnh lùng, như chưa từng nghĩ qua… mình cũng là một đứa trăm đứa bé, ngày ngày sống bên nhau, khó tránh khỏi trở nên quen thuộc. Tiếc rằng, thời gian ngắn ngủi, nào ai biết ngày mai, ai mất ai còn?Tả Thương Lan quen Dương Liên Đình trong hoàn cảnh này. Hắn đến muộn hơn hai năm so với những đứa trẻ khác. Nghe nói do Mộ Dung Viêm nhìn ra tư chất đặc biệt nên mới đưa đến bấy giờ, một đám trè ngày đêm tranh giành sự sống, không rảnh rỗi để quan tâm đến chuyện khác. Nếu không có Tả Thương Lan, có lẽ Dương Liên Đình đã sớm bị dập vùi trong những ngày Liên Đình lúc mới tới là một con nhím nhỏ, tính cách lạnh lung, gặp ai cũng câm như hến, lại thêm vẻ đẹp bẩm sinh, khiến cho mấy tên quan cai cả ngày thèm Thương Lan cũng không thích nói chuyện, mặc dù khi ấy nàng đã hiểu được tiếng người, nhưng ngôn từ sử dụng chưa lưu loát. Do vậy, hễ nói chuyện, nàng phát âm rất ngắn, chỉ được một hai chữ, nên càng tăng thêm vẻ lạnh người thường hành động cùng nhau, cho đến một lần luyện tập gặp Lãnh Phi Nhan, vốn dĩ cả hai liên thủ có thể thắng nàng ta, nhưng tốc độ của nàng quá nhanh, còn hắn mới chỉ luyện tập thuật pháp, ba người đánh trong rừng Tùng Tần khoảng hai giờ, Lãnh Phi Nhan bại trận rút lui, Tả Thương Lan bị thương nhẹ, Dương Liên Đình sử dụng pháp thuật quá độ, bị phản phệ suýt Thương Lan chăm sóc Dương Liên Đình sốt cao hai ngày, bất đắc dĩ phải nhờ vả quan cai. Mấy tên đại hán cười hèn hạ “Cứu hắn cũng được, nhưng phải có điều kiện.” Kẻ nói thừa nước đục thả câu, ngoắc ngoắc ngón tay “Đợi hắn tỉnh lại, cùng chúng ta vui vẻ một đêm, được chứ?”Tả Thương Lan biết nếu đáp ứng, Dương Liên Đình sẽ giống như hoạn quan. Liệu ai dám bồi dưỡng kẻ như vậy trở thành cánh tay đắc lực của chủ nhân? Nhưng nếu không đồng ý, hắn chắc chắn sẽ chết.“Kỳ thực, nếu các vị sư phụ đây muốn vui vẻ, không phải chỉ mỗi cậu ta là có thể.” Nàng ngày thường bản tính hoang dã, cười thêm một cái, quyến rũ ngây người “Thương Lan tự tin mình không hề thua kém.”Mấy gã đó nhìn nhau cười, ôm nàng vào phòng trong với chiếc giường thô sơ, ở ngoài chi nghe thấy một hồi phóng đãng. Lúc Mộ Dung Viêm tới, thấy áo trên của nàng đã bị lột sạch, mấy gã hán tử dâm tục vây mắt nàng quay lại nhìn theo bọn chúng, đôi mắt đen láy vẫn trong veo như lần đầu gặp trạng hắn đang không vui, ra ngoài lại nhìn thấy cảnh này. Khi đôi mắt nàng còn đang chăm chú nhìn, hắn chỉ dùng một kiếm, máu tươi lấp lánh bắn tung tóe lên làn da bánh mật của nhanh chóng lật người né mũi kiếm, nửa quỳ trên người từ từ nhìn hắn. Lúc hắn và nàng mặt đối mặt, hắn hết sức ngạc nhiên khi nàng có thể né được một kiếm kia, trong chốc lát dùng lực lấy tấm áo dưới đất phủ lên người im lặng mặc áo, sau đó nhỏ giọng “Chủ thượng xin người… mau mau cứu Dương Liên Đình.”Mỗi chữ của nàng nói ra đều rất chậm. Mộ Dung Viêm nâng cằm nàng lên, đôi mắt nheo lại đến gần nàng hơn “Ngươi dựa vào cái gì muốn ta cứu hắn?”“Xin người!”“Lấy gì cầu xin ta?”“Tất cả, tất cả mọi thứ của thuộc hạ.”***Lúc xuất sư. Mộ Dung Viêm tặng Hàm Quang kiếm, Thiên Tru trâm, Phong hỏa Liên hoàn tiễn làm binh khí cho ba người Tả Thương Lan, Lãnh Phi Nhan và Dương Liên đó, Lãnh Phi Nhan đi lại trên giang hồ, Dương Liên Đình trà trộn vào tông giáo chỉ có Tả Thương Lan ở lại bên cạnh hắn, từng bước từng bước gây dựng giang sơn Viêm ấy nàng còn nhỏ, cầm binh đánh trận là việc không thực tế, rất khó để người khác nể phục. Huống hồ, quân lính dưới tay Mộ Dung Viêm tinh nhuệ nhưng ít, thù trong chưa xong, giặc ngoài đã tới, tình cảnh đó không thể mạo đó, Mộ Dung Viêm thân chinh ra trận, nàng làm phó tướng. Trước mỗi trận chiến, một đen một xám bạc, hai thân ảnh đó hợp thành một sắc màu thần có khởi binh vì bất cứ lý do gì, cũng khó tránh khỏi đám loạn thần tặc tử dị nghị. Khương Bích Lan gả cho Mộ Dung Nhược trong hoàn cảnh bọn hắn huynh đệ tương tàn, ngày sắc phong Thái tử phi, hắn gần như điên ấy, hắn đóng quân ở ngoài thành Thù Châu, toàn bộ quân sĩ đều cảm nhận được sự tức giận của hắn. Một mình hắn mượn rượu giải sầu trong trướng, cho đến khi binh sĩ phụ trách không dám bước vào nữa. Tả Thương Lang mới đem trà hoa cúc đổ vào bình rượu mang ngẩng mặt, ánh mắt mơ hồ, một tay kéo nàng ngồi lên đùi mình. Tả Thương Lang vô tình dựa vào trước ngực hắn, nàng cảm nhận rõ rệt nhiệt độ và mùi rượu trên người hắn nồng nặc xông vào cánh mũi. Giọng hắn rất trầm, trầm đến mức khiến người ta muốn đổi tất cả để thấy cái nhướng mày của hắn “Nàng thích ta đúng không?”Tả Thương Lang lần đầu tiên biết đỏ mặt, nàng hơi căng thẳng, muốn thoát khỏi vòng tay hắn, mới phát hiện lòng bàn tay mình đầy mồ hôi “Chủ thượng uống say rồi.” Hắn tiếp tục phả hơi nóng bên tai nàng, cười nhẹ “Tại sao không dám thừa nhận?”Thanh âm lọt vào tai khiến người ta run sợ. Tả Thương Lang không hiểu rõ ý hắn. nhưng cũng không vùng vẫy nữa, nhẹ nhàng tựa vào lòng Dung Viêm vốn dĩ định rảnh rỗi trêu đùa nàng, nhưng mặt hoa da phấn dưới ánh đèn, vẻ thẹn thùng đó lại khiến huyết quản hắn sôi sục. Trong nháy mắt, người trước mặt và người trong lòng như hòa làm một, không phân biệt được ai với ai. Cởi xiêm y nàng, hắn đặt nàng đổi diện với mình, cẩn thận làm khúc dạo đầu. Dù cho đã kìm nén sự nhẫn nại của bản thân, hắn cũng không ngăn được những tiếng rên rỉ đang bị áp chế bởi chính thở gấp đặt nàng lên chiếc giường bọc da hổ thô ráp trong trướng, không ngừng tiến sâu vào cơ thể kêu rên, mười ngón tay bám chặt vào tấm da hổ trơn bóng dưới thân. Hắn dường như không chút quan tâm, cứ thế tiếp tục va chạm, phát ra tiếng rên trầm cắn chặt môi, rất đau, nhưng đây là quân hôi của Mộ Dung Viêm thấm đẫm trên người nàng, thanh âm khàn thấp “Lan Nhi… Lan Nhi..Nghe thấy tiếng rên nhẹ đầy đau đớn của người dưới thân, hắn cúi người hôn nhẹ lên mặt nàng, thì thào “Tại sao? Nàng nói nàng yêu ta, yêu ta cớ sao lại gả cho huynh ấy?”Trong lúc phẫn nộ, hắn xuống tay không chút lưu tình. Nàng không chịu nổi nữa, bấu chặt vào vai hắn, hy vọng làm giảm lực đạo “Chủ thượng… đừng như vậy… đau… á…”Tối hôm đó, không biết đã dây dưa bao lâu, khi hắn tỉnh dậy, nàng đã không còn trong trướng, trên người chỉ lưu lại vết máu đỏ màu hoa mai. Hỏi binh lính, Tả Phó tướng đã rời đi từ lúc nửa Thương Lang ngại không muốn đến chỗ quân y lấy thuốc, chỉ dùng nước sạch lau rửa toàn thân, trên khuôn mặt còn ửng đỏ, một mình ngồi ngây ra trong trướng tới tận sáng, không tài nào ngủ được.***Ngày thứ hai tiến quân vào Thủ Châu, nàng cố gắng lấy lại tinh thần. Mộ Dung Viêm phân tích bày bố chiến sự, chăm chú không chớp mắt, nàng cũng chỉ im lặng, âm thầm tiếp nhận nhiệm vụ do Phong hỏa Liên hoàn tiễn thích hợp công kích từ xa, nàng không cần trực tiếp xông pha nơi trận mạc. Nhưng phàm là tướng lĩnh từng đấu qua với nàng đều biết, nếu phải xông lên phía trước, thì đừng xuất hiện trước mặt Dung Viêm hài lòng nhất là tốc độ của nàng. Có lẽ do lớn lên cùng bầy sói. nên sự linh hoạt của nàng vượt qua người thường rất nhiều. Khi đó nàng vẫn chưa biết dùng tiễn lực đả thương người, trên lưng vẫn đeo mười mũi tên bạc, tay giương trường cung, khí khái hùng dũng bức lúc, hắn một mình trên lưng ngựa nhìn nàng bèn nổi lên dục vọng. Có lẽ là do trống trải quá lâu, hắn đột nhiên nhớ Khương Bích Lan vồ cùng, mặc dù xa cách, bóng hình xinh đẹp của nàng vẫn lưu luyến trong lòng Nhi, có chăng nàng cũng đang nhớ đến ta?Rất nhanh thôi, đừng sợ, nếu nàng muốn làm Hoàng hậu, thì Hoàng đế chỉ có thể là ta. Mộ Dung Viêm quyết không để nàng ở trong tay kẻ khác, cho dù phải trả giá như thế nào.***Mộ Dung Viêm không phải Liễu Hạ Huệ. Nam nhân thời đó lẽ nào còn có khái niệm trinh tiết hay sao? Chỉ là từ khi rời xa Khương Bích Lan, hắn không muốn chạm vào bất kì người phụ nữ nào khác. Cũng không phải vì muốn thủ thân như ngọc, chẳng qua là không muốn mà làm chuyện đó với nàng cũng là do rượu, nhầm tưởng nàng là Bích Lan của hắn. Nếu xét về tư sắc và linh khí, Tả Thương Lang không bao giờ có thể sánh kịp Khương Bích Lan, nàng là tiên nữ, một tiên nữ không nhuốm chút bụi đã có lần thứ nhất, khó tránh khỏi lần thứ hai, thứ ba. Đường hành quân ăn gió nằm sương, dù cho là vương hầu quý tộc cũng phải chịu gian khổ, thế là hắn tự cho mình lý do để phóng túng ở nơi buồn tẻ này. Nhưng người yêu và đồ chơi, hắn vẫn phân biệt được rõ ràng. Dù người trước mắt có cung phụng đủ đường, cũng làm sao bì được với người trong lòng?Hắn chỉ có thế thừa nhận nàng là thuộc hạ tài giỏi của hắn. Hắn vốn không muốn đưa nàng lên giường, nữ nhân này đánh giặc nơi biên cương tốt hơn nhiều so với làm chuyện chăn gối. Nhưng sự việc đã vậy, hắn cũng chỉ biết an ủi bản thân, chinh phục nữ nhân còn dễ hơn nhiều so với vỗ về một thuộc người dẫn quân chinh chiến ba năm, chưa từng bại trận. Có lẽ lúc đó giữa cả hai đã có một mối quan hệ mật thiết. Khi ấy Tả Thương Lang còn nhỏ, hào khí bừng bừng, ý chí sục sôi, nàng đi theo hắn hỏi nhiều câu tưởng chừng rất ngốc nghếch. Khi hắn vui sẽ nhiệt tình giải đáp, khi có tâm trạng sẽ làm như chưa từng nghe Thương Lang vốn không biết đề phòng ai, tất nhiên là có gì nói nấy, trước mặt hắn đều thể hiện ra hết. Còn Mộ Dung Viêm, từ nhỏ sống trong gia đình đế vương, ngày ngày được một lũ người tung hò ca tụng, sớm đã biết cách không để cho người khác nắm bắt. Hơn nữa do cách biệt tuổi tác, hắn chắc chắn tâm cơ hơn nàng vậy, Tả Thương Lang càng nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ. Dường như bất cứ vấn đề nào nàng gặp phải, người này đều có thế giải quyết chóng vánh như trong lòng bàn ngày mà Mộ Dung Nhược bị bắt quy thuận, hắn thậm chí đã hỏi nàng như một đứa trẻ “Hôm nay ta mặc bộ này đẹp không?” Lúc bấy giờ, Tả Thương Lang mới biết, thì ra trong người hắn cũng có một phần trẻ con.***Ngày hôm ấy, Tả Thương Lang xử lý hoàng cung, trừng phạt tội thần theo ý Mộ Dung Viêm. Nhưng hắn với thân phận một đế vương lại không thấy bóng dáng Thương Lang hỏi tướng sĩ xung quanh, tất cả đều lắc đầu không không tìm thấy Mộ Dung Viêm, nhưng lại lần đầu tiên gặp Khương Bích Lan. Nàng ta nhấc vạt áo dài đứng trên đỉnh Liên Lý sau hoàng có bất cứ dự báo nào, nàng cũng nhận ra nàng ta, không bận bộ cung trang phức tạp, váy dài như màu hồng thủy, bước chân như bay, hư ảo tựa mộng.“Khương cô nương?” Nàng phân vân, không tìm được cách xưng hô thích hợp. Khương Bích Lan đứng bên sườn núi chậm rãi quay đầu, trong thoáng chốc, dáng vẻ tao nhã tựa phụng hoàng hóa thân, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Vậy nên nàng hơi cúi đầu “Chủ thượng đang đi khắp nơi tìm cô.”Con ngươi đen láy trong tựa trời xanh kia lẳng lặng đánh giá nàng. Bất ngờ Khương Bích Lan cười thành tiếng “Bích Lan nào có tài đức gì, mà lại có thể hại nước hại dân như Bao Tự, Đắc Kỷ.”Tiếng cười vừa dứt, gót hồng nhẹ nhàng, nàng ta thả người, rơi xuống vách núi sâu. Tả Thương Lang bị bất ngờ tới lúc hoàn hồn lập tức vận khí nhún người, ôm lấy Khương Bích Lan vào trong lòng bảo cỏ rậm rạp, ánh mặt trời khó lọt vào, nơi này không biết đã bao lâu không có người lui tới. Dưới sườn núi có khe nứt, tiếng khè khè trong đó khiến người ta rợn tóc gáy. Khương Bích Lan hoảng sợ hét lên, rất nhanh đã dụ tới cả đàn rắn. Tả Thương Lang toàn thân ớn lạnh, đám sinh vật trơn nhẵn lười phun khè khè này đang trườn lại dưới ánh sáng yếu ớt, đủ loại hoa văn. Ánh mắt giống nhau, khe nứt không có chỗ để chân, hai người bị kẹt trong đó, nàng giữ lấy Khương Bích Lan không cho nàng ta động đậy, đồng thời cũng cố gắng kiềm chế không để mình run rẩy. Trong bóng tối có thứ gì đó trơn bóng đang bò quanh chân. Cảm giác nó đang tiếp tục leo lên người mình. Tả Thương Lang lấy mũi tên cắm xuyên qua vách đất mềm trong khe nứt. Cẩn thận đỡ Khương Bích Lan lên trên cho nàng ta bám vào tên. Nàng không dám, không dám gọi, cũng không dám run. Nàng để lại phong hỏa tiễn trên sườn núi, hy vọng có người nhìn thấy. Tiếng khè khè ngày càng nhiều, trong lúc nàng nghĩ rằng mình sẽ vùi thây trong bụng rắn, không có ai tìm đến, bên trên chợt truyền đến những tiếng nói mơ hồ “Hoàng thượng, cây cỏ ở đây có dấu vết tán loạn, chắc là chỗ này rồi.” “A Tả?” Giọng Mộ Dung Viêm rất trầm, còn Tả Thương Lang dường như khóc lên “Chủ thượng..Nàng cẩn thận nói từng chữ, như sợ rằng mỗi từ mình phát ra sẽ dẫn dụ cả bầy rắn tấn công “Khương cô nương cũng ở đây, dưới này có rắn, rất nhiều, cẩn thận.” “Lan Nhi?” Nghe thấy cái tên này, làm sao hắn giữ được bình tĩnh, phi thân một cái. Tả Thương Lang chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, Khương Bích Lan đã không thấy nữa. Bên trên nghe thấy tiếng Mộ Dung Viêm hoàn toàn khác trước, dường như tràn ngập ý tương tư “Nàng… có khỏe không?” Khương Bích Lan trả lời rất nhỏ, nhỏ đến mức mang theo vài tiếng thở dài khe khẽ “Chàng hà tất phải cứu ta?” Tả Thương Lang siết chặt mũi tên bạc, cả tay đầy mồ hôi lạnh, mấy con rắn bóng nhẫy đang bò qua, nàng cắn chặt môi, cuối cùng không kiềm chế được khẽ kêu lên “Chủ thượng?”Nhưng không có tiếng đáp trả, bên trên im lặng như khắc u ám kia. Tả Thương Lang cảm thấy dài như cả đời người. Ngôn Tình Nguồn Sưu tầm 260,857 Hoàn Thành 170000 19/02/2014 Đánh giá từ 135 lượt Bạn đang đọc truyện Phế Hậu Tướng Quân của tác giả Nhất Độ Quân Hoa. Tả Thương Lang nàng, từ giây phút được Mộ Dung Viêm cứu sống đã từng thề với lòng mình sẽ vì chủ nhân mà sinh mà tử. Vì hắn mà quên đi thân phận nữ nhi, trở thành tướng quân vấy máu sa trường. Vì hắn mà chôn chặt tình yêu trong lòng, trở thành thái tử phi thế thân không oán không hối. Vì hắn mà quên đi bản thân mình, trở thành bất cứ ai, bất cứ điều gì hắn cần. Nhưng còn Mộ Dung Viêm, đối với hắn, nàng là gì trong tham vọng giang sơn? Ước vọng của nàng có thể nào trở thành sự thật? Rượu lạnh thân tàn, trái tim hóa đá, sao dám cầu chút tình cảm của bậc đế vương?Ngoài Chúc Lương, nào ai được hóa thành hồ điệp? Kết thúc câu chuyện, lời thề… thôi thôi đã thành lời nói gió bay…Nếu bạn yêu thích tác giả Nhất Độ Quân Hoa thì có thể đọc thêm các tác phẩm khác như Thả Dây Dài Câu Đại Thần, Thịt Thần Tiên, Nữ Hái Hoa Tặc Ngoại Truyện, Thủy Chử Đại Thần, Lãnh Diện Lâu Chủ Hòa Thượng Thê, Kim Chủ Bị Lừa Rồi

đọc truyện phế hậu tướng quân