Duyên âm có hai loại: Duyên tiền kiếp có thể là đoạn duyên còn chưa đứt của bạn trong tiền kiếp. Nói cách khác, người yêu kiếp trước của bạn vì vương vấn mối tình này mà chưa chịu đi đâu theo, còn theo bước bạn tới tận kiếp này. Hai câu truyện cần đọc khi Duyên kiếp có bối cảnh trải dài từ những năm 1930 - 1960, thông qua câu chuyện của hai chị em Huệ, Lan cùng hai chủ - tớ thương nhau như anh em là Hai Lương và Thành cùng nhiều nhân vật khác. Huệ và Lan cùng sinh ra, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Cả hai xinh đẹp, giỏi giang nhất vùng, lại hiếu thảo nên được nhiều trai làng để ý. Truyện ngôn tình Bạc Kiếp kể về cô bé đáng thương tên Minh, cô lỡ có thai với Long. Nhưng do định khiến khắc nghiệt của dòng họ mà họ không thể đế với nhau. Long yêu cô nhưng cuối cùng đành phải chấp nhận cưới Hiền. Còn Minh thì bị đẩy vào viện tâm thần, trong khi cô không bị điên Âm nhạc - Thể thao Philippines; Quốc gia khác; Tây Ban Nha; Thái Lan; Trung Quốc; Úc; Việt Nam; Thanh Xà: Tiền Duyên. Phim lẻ Phim lẻ 2022 Phim lẻ 2021 Phim lẻ 2020 Phim lẻ 2019 Phim lẻ muốn mãi mãi sống cùng với Đạo Thanh. Nhưng Đạo Thanh lại bị cuốn vào số kiếp luân hồi Duyên trước (có lẽ) là duyên khi còn sống hoặc kiếp trước, hoặc lẽ ra đã được tiền định và kịp thời được gặp gỡ, yêu thương nhau khi còn sống. Duyên sau (có lẽ là) duyên của cõi thế với cõi âm, duyên sau khi đã khuất, duyên muộn hoặc duyên sẽ có về sau, kiếp sau, đời sau. Cuộc đối thoại sinh tử này tạo ra vô số bóng ma quanh cái chết Đạm Tiên. Bảy vị Tỳ-kheo trong kiếp quá khứ là bảy đứa trẻ chăn bò, đã nhốt con kỳ đà trong hang bảy ngày đói khát mới buông tha". Qua ba câu chuyện trên, chúng ta thấy việc con quạ bị chết cháy, thiếu phụ bị chết đắm giữa biển, bảy vị Tỳ-kheo bị nhốt trong hang đá bảy ngày. Mọi việc không phải tự nhiên mà có, tất cả đều có nhân và khi đủ duyên sẽ quả trổ. - Khí âm trong cháu mạnh lắm nhưng cháu cũng được nhiều vong hồn khác bảo vệ, số có quý nhân phù trợ. Số này làm ăn thì có lộc lắm đây. À, đây là duyên tiền kiếp chứ không phải vong lang thang đầu đường xó chợ nhé. Vào một đêm khuya năm 2016, trong cuộc trò chuyện kéo dài gần về sáng, tôi đã hỏi ông về Nhân quả và Luân hồi. Ông đã kể lại một mối nhân duyên xảy ra nhiều năm trước, về Thomas - một doanh nhân nổi tiếng ở New York - và những câu chuyện tiền kiếp của mình. Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Âm Duyên Tiền Kiếp Chap 5Tác giả Ngọc Sơn Thể loại Tâm linh-anh ơi,nói như vậy thì đây là..là..là...-đúng. Đây là nơi mà em đang nghĩ bàng hoàng khi nghe câu trả lời của anh Luân,chân không đứng vững nữa,tôi ngồi sụp xuống ơi,chẳng lẽ em đã chết rồi sao a. Ko thể nào. Ko thể nào như thế được. Mẹ em đâu. Ba em đâu. HuhuTôi òa khóc vì sợ hãi. Chẳng lẽ tôi đã chết thật rồi hay em không chết. Chỉ là tôi ....Anh Luân bỏ lửng câu nói rồi nhìn thẳng vào mắt tôi,hai hàng nước mắt cứ thế lăn dài trên là sao anh ơi. Anh ơi em sợ lắm. Anh dẫn em về nhà đi. Em không muốn ở đây. Em ko muốn ở đây nữa. HuhuAnh Luân lấy tay lau nước mắt cho không chết,chỉ là linh hồn em đang ở đây thôi. Tôi xin lỗi-anh...anh nói vậy là sao. Sao anh lại xin lỗi. Còn cái gì là linh hồn em-đúng. Nó nói đúng. Con đừng có giật mình quay lại phía sau,thì ra là bà cụ ở ven .... Là bà hả. Bà đừng qua đây. Bà đừng qua đây. Huhu. Bà cho con uống bát nước ấy là có mục đích gì. Bà muốn làm gì con. HuhuBà cụ bỗng bật cười khanh khách,như tiếng vọng ở xa xăm vang lên khiến tôi rùng mình nổi cả gai óc-hahahaha. Con đừng sợ. Con đừng sợ. Hahaha. Không sao rồi . không sao rồi. HahahRồi bỗng bà đằng hắng lại,nhìn qua chỗ a chưa nói cho con bé biết sao. Con muốn hại chết nó hay sao. ...con.. Xin lỗi. Con...-nếu như thật sự yêu thương nó,con phải nói cho con bé biết,bằng không ...Rồi bà ta đưa cho anh Luân một cái hộp nhỏ,mở ra bên trong có một cái gương to cỡ bàn tay người con đưa chiếc gương cho cô bé xem điAnh Luân vội đưa chiếc gương cho tôi. Tôi cầm nó,đưa lên trước mặt. Đây là một chiếc gương bình thường thôi mà,có gì mà phải đưa cho tôi xem. Rồi bỗng bà cụ bắt tôi nhắm mắt rồi cô bé. Mở mắt ra điTôi từ từ hé mắt mình ra,chiếc gương đang hiện dần lên những hình ảnh mờ ảo. Trong gương tôi thấy có một câu bé cỡ trạc tuổi tôi bây giờ đang đi đánh giày. Phía bên kia đường có một vị khách vẫy cậu ta qua. Chẳng may lúc đi qua đường,không để ý đã bị chiếc xe buýt đằng sau chạy tới và cán ngang qua. Cậu ta nằm xuống đường,hơi thơ thoi thóp dường như là không qua khỏi. Nhưng mà từ phía xa xa,phải rồi,ở phía xa xa chẳng phải là mẹ tôi sao. Sao mẹ tôi lại xuất hiện trên chiếc gương này. Còn có một cô nhóc đi theo mẹ tôi nữa. Đó là tôi. Đó là tôi mà. Tôi hoảng sợ vứt chiếc gương xuống đất,nắm chặt lấy tay anh Luân-anh ơi ...sao sao... Sao lại có mẹ em với em ở trong đây. Chuyện này là sao anh ơi..em sợ quá...-em đừng sợ,em hãy xem tiếp tôi nhìn xuống chiếc gương đang nằm dưới đất. Tôi thấy tôi trong gương lúc đó đang chạy lại cậu bé bị tai nạn. Phải nói là anh thì đúng hơn. Vì cậu ấy lớn hơn tôi. Tôi vừa khóc vừa chạy tới anh trai đó. Vừa gọi mẹ tôi-mẹ ơi,giúp người ta đi mẹ ơi. Sao mọi người không ai giúp anh ấy vậy. tôi đi theo sau lấy điện thoại gọi xe cứu thương. Còn tôi mặc đám người xung quanh hiếu kì kéo ra,tôi cố sức chạy vào trong và lay anh trai đó dậy. Tôi kéo vai anh qua,khuôn mặt ấy từ từ hiện anh ...anh...anh....Luân...Luân. Tôi quay qua nhìn a Luân hoảng sợ. Chẳng phải anh đang ở trước mặt tôi sao. Còn người trong gương là ai,người bị tai nạn nằm đó là ai sao lại có gương mặt giống anh đến như vậy. Tất cả những điều này là sao-đúng. Đó là anh. Là anh,vì thương cô bé năm xưa ấy,mới nhỏ tuổi đã là một người tốt bụng. Năm ấy không ai thèm đếm xỉa đến một thằng đánh giày bẩn thỉu đang chờ chết,nhưng em ,chỉ mình em lại chạy đến bên anh dù chúng ta không hề quen biết. Cô bé ấy làm sao anh quên được. Trong lúc sắp không chịu được nữa,anh vẫn cố ngoái lại để nhìn thật rõ khuôn mặt của em,vì a hi vọng,nếu kiếp sau có duyên thì anh sẽ trả lại ân tình này cho giác mọi thứ khi xưa bỗng trở về trong tâm trí tôi. Năm ấy,tôi là một cô nhóc mới hơn 7 tuổi theo mẹ đến trường đi học. Khi đi qua đoạn ngã tư gần trường,tôi thấy hình như có ai đang nằm giữa đường,máu loang cả một vệt dài,cả đám người đứng xung quanh nhưng không ai vào giúp cả. Tôi kéo tay mẹ chạy qua,vừa chạy vừa khóc. Chẳng hiểu sao lúc đó,tôi lại có tình thương với một người xa lạ,không họ hàng ruột thịt. Tôi cố hét lên cho mọi người đến giúp,rồi chạy đến lay anh trai đó dậy nhưng không thấy anh ta trả lời. Rồi bọn người đó kéo tôi ra,mẹ tôi cũng kéo tôi ra và dẫn vào trường. Lúc đó tôi vừa đi vừa khóc vừa ngoái lại xem có ai giúp anh trai đó không nhưng bọn người vô tình đó vẫn vô cảm như không có chuyện gì. Hình ảnh anh trai ấy nằm thoi thóp giữa vũng máu mà ko ai giúp đỡ cứ ám ảnh tôi mãi sau này. Nhưng không lẽ người ấy lại là anh Luân. Vậy người trước mặt tôi là người sống hay đã chết. Sao lại trùng hợp như thế được. Chẳng hiểu sao nước mắt tôi lại rơi-anh ơi. Anh nói cho em biết đi. Người trong gương đó ko phải là anh phải là anh. Anh đã chết anh ơi. Sao....sao anh.. Huhu. Vậy ai...đang đứng trước mặt em...huhu Hương rùng mình, cố gắng lùi về sau. Thứ duy nhất cô muốn lúc này là bỏ chạy thật nhanh, nhưng vết thương từ chân cô không cho phép. Ánh mắt Hương lo sợ nhìn xung quanh, nhưng trong màn đêm tối mịt mù ấy chỉ có ánh trăng là hiện rõ ràng."Em không nhớ sao..."Giọng nói ấy lần nữa cất lễn khiến Hương giật bắn mình. Xung quanh bốn bề vắng lặng, chỉ nghe được tiếng côn trùng rít lên thật đáng sợ. Đôi mắt Hương mỏi mệt tìm kiếm xem giọng nói đó phát ra từ đâu."Về với anh đi, được không..."Một luồng gió lạnh thổi vào gáy, khiến Hương giật bắn người. Máu từ vết thương ở chân cứ rỉ ra, ướt đẫm cả chiếc quần lụa dài. Nhưng cô cảm nhận rõ ràng, có một bàn tay lạnh lẽo đang chạm đến bàn chân cô. Hương co rút người lại, miệng lẩm bẩm kinh Phật."Nam mô a di đà phật, nam mô a di đà phật..."Cả cơ thể bé nhỉ của cô run lên từng đợt, đôi mắt thì láo liên nhìn khắp nơi. Bụng dạ cô chỉ nơm nớp sợ rằng chỉ cần cô lơ là, tự dưng sẽ có một thứ gì đó nhảy ra vồ lấy cô. Hai bàn tay Hương cứ bấu chặt lấy nhau, rì rầm khắc từng khắc dần trôi qua, cái âm khí cứ theo đó mà biến mất dần đi. Xung quanh Hương bây giờ lại trở về với cái vẻ tĩnh lặng của đêm khuya. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm cất lên trong cô, nó đi rồi."Lạch cạch! Lạch cạch!" - Các hạt tràng bị rơi xuống đất lúc nãy va vào nhau, vang lên những âm thanh khiến người khác sợ hãi. Hương cắn chặt môi, tự nhủ nó chỉ là một cơn gió lướt qua thôi. Nhưng không, âm thanh đó càng lúc càng lớn, như thúc giục điều gì đó. Rồi giữa những hạt tràng ấy, một cuồn chỉ đỏ lăn từ từ đến gần chỗ hít thật sâu, nhắm chặt hai mắt lại, cố chú tâm niệm phật, cầu mong cho chuyện này mau qua khỏi. Mặc cho cô đã cố nhắm nghiền mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng cuộn chỉ đó đang từ từ bò dần về phía cô. Rồi "kịch!" - nó đã ở sát bên chân Hương, mang theo cái lạnh toát từ nơi thế giới bên mắt Hương lờ mờ hé ra, liếc nhìn xuống nơi cuộn chỉ đó. Dưới cái ánh sáng lập lờ của mặt trăng trên đỉnh đầu, cô nhìn rõ một bàn tay màu đen cứ đẩy cho nó đụng vào chân cô. Mới đầu chỉ là những cái chạm nhẹ, nhưng càng lúc càng mạnh bạo đến mức cô phải nghiến răng trong đau đớn."Cầm lấy đi! Cầm lấy đi!"Giọng nói đó thúc giục Hương, cuộn chỉ cũng thôi không đụng vào chân cô nữa. Cả người cô rệu rã cả ra, tay run run cầm lấy nó. Không giống như những cuộn chỉ khác, cuộn chỉ này có sắc đỏ ánh lên, dưới ánh trăng càng trở nên lung linh kì ảo. Hương ngắm nghía cuộn chỉ đến mê đắm, quên mất bản thân đang ở trong sự nguy hiểm gì."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau..."Tiếng hát ma mị lần nữa cất lên, làm cho Hương sợ đến mức đánh rơi cả cuộn chỉ đỏ. Cứ như vọng về từ cõi âm hồn, tiếng hát ấy cứ lởn vởn xung quanh, khi thì ở tít nơi xa khi thì lại gần sát bên tai. Và rồi xen lẫn trong đó, Hương nghe rõ tiếng của một người đàn ông gào lên"Chạy đi! Chạy đi! Bọn nó đuổi kịp rồi, mau chạy đi!"Rồi chẳng biết sức lực từ đâu, Hương đứng bật dậy mà chạy. Vết thương ở chỗ chân cô không còn nhói lên đau nữa, cứ vậy mà cô bỏ chạy. Mặc cho bàn chân trần cô dẫm lên sỏi đá đau đến cùng tận, máu từ vết thương kia chảy ra liên tục nhỏ xuống đất nhưng cô không dám ngừng lại. Bên tai cô bây giờ không còn là tiếng hát nữa, mà là tiếng hò reo của một đám người và tiếng giáo mác va vào hỗn độn và lạnh lẽo, cứ vang lên từng hồi từng hồi. Hương quay đầu lại nhìn, thì hỡi ôi! Hơn trăm kẻ mọi rợ, trên người khoác bộ giáp đỏ kè, tay lăm lăm vũ khí đang rượt đuổi phía sau cô. Mắt họ hừng hực lửa, miệng thì hô hào thứ ngôn ngữ không ai hiểu. Hương sợ hãi đến suýt té ngã, cứ đâm đầu mà chạy."Chạy nhanh lên em! Bọn chúng giết em mất, mau chạy nhanh lên!"Lần này không chỉ là tiếng nói thúc giục của người đàn ông đó, mà tay Hương còn bị một bàn tay nắm chặt lấy kéo đi. Giữa màn đêm thăm thẳm chỉ có ánh trăng lờ mờ soi sáng, cô nhìn rõ bóng lưng của người con trai ấy, cao to và vững chãi. Nhưng hắn cứ nắm lấy tay Hương mà kéo cô chạy không ngoảnh đầu, nên cô chẳng thể nào nhìn rõ màn đêm tăm tối, Hương cứ vô định mà chạy theo người con trai ấy. Phía sau lưng họ, có thể nghe thấy rõ tiếng hô hào của bọn quân đang đuổi theo. Bàn tay người con trai ấy cứ giữ chặt lấy tay Hương, kéo cô chạy qua những rặng rừng già hun hút. Trong lòng cô bất giác lo sợ khi nhìn xung quanh. Nơi đây là đâu, cớ chi lại mang cho cô cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen?Nhưng còn chưa để cho Hương kịp nhớ ra, người con trai ấy đã đẩy cô vào một cái hang động. Dưới cái ánh trăng mờ ảo, hắn kéo những cành cây lớn che khuất đi cô và cả miệng hang. Hương muốn cất tiếng hỏi, nhưng hắn ta đã nhanh chóng bỏ hoảng sợ tột cùng dâng lên trong cô, khi xung quanh người cô chỉ toàn cỏ cây và lũ sâu bọ đáng sợ. Còn tiếng truy đuổi của bọn người kia thì ngày càng gần bên tại. Hương nhắm chặt đôi mắt của mình lại, giống như chờ đợi cái chết đang đến với mình."Mở mắt ra!"Giọng nói kia hét lên với cô, khiến cô giật mình mà mở mắt. Nhưng bây giờ, Hương không còn ở trong cái hang động chật hẹp đó nữa, mà đang bị trói. Xung quanh cô là những kẻ bặm trợn, ánh mắt chúng như hàng ngàn con dao găm chĩa thẳng vào cô."Mày nhìn đi, tao sẽ giết chồng mày để chúng mày làm gương. Đừng có mơ mà chạy trốn!"Một tên có vẻ là cầm đầu, hắn nắm lấy tóc Hương kéo ngược lên, để cô nhìn rõ cảnh tượng trước mặt. Cơn buồn nôn cuồn cuộn lên trên cuống họng của cô, khiến cô không nhịn được nôn thốc nôn tháo. Ở gốc cây bên kia, xác của những đứa trẻ con chất thành đống. Đứa thì đầu bị đập đến nát bét, đứa thì bị xé làm hai. Thây của chúng chất lên chồng chồng lớp lớp, phủ cả đống máu và thịt đỏ au cả lên. Còn ở phía căn chòi gần đó, xác của đàn bà và những đứa con gái cũng nhiều hơn không kém. Kinh tởm hơn, trước khi phanh thây họ chúng lại thay nhau cưỡng hiếp. Tiếng kêu la cầu cứu của họ thấu tận trời xanh, nhưng chẳng ai dám vùng lên cứu họ. Thật đáng sợ, thật kinh tởm! Cái lũ này, chúng không phải con người!"Nhìn cho rõ đi! Đây là hình phạt cho đứa nào dám chống lại bọn tao!"Tên cầm đầu lê chiếc rìu to lớn đến bên cạnh một người con trai. Từ trong sâu thẳm lòng Hương, cô nhận ra đó là người đã kéo cô chạy trốn dù cho cô không nhớ rõ mặt. Hương muốn gào lên kêu tên kia dừng tay nhưng cổ họng cô như bị thứ gì đó chặn lại. Và rồi....Một nhát....Hai nhát....Ba nhát....Đầu của người con trai đó rơi xuống, máu bắn ra khắp nơi. Một tràng cười man rợ của lũ cầm thú đó cất lên, cũng là lúc Hương khụy xuống. Máu bắn khắp người cô, khiến cô giờ trông chẳng khác gì một con quái vật khát máu. Hương bật khóc nức nở, nhưng cô lại chẳng rõ vì sao cô khóc. Người con trai đó, giọng nói đó,...tất cả mọi thứ này tại sao lại chân thật đến vậy?Bọn dã man đó còn chưa hả hê, chúng cứ giết, giết tất cả mọi người xung quanh Hương. Già, trẻ, lớn, bé, trai, gái... đều là một con mồi ngon cho chúng. Đàn ông bị chặt đầu, đàn bà bị hiếp rồi giết, trẻ con thì bị phanh thây,... Ngay cả đứa con gái chỉ mới mười tuổi, chúng cũng không tha mà hiếp đến con bé chết gục dưới đất. Những cảnh tượng này, thật ghê tởm quá, đáng sợ quá..."Biến hết đi! Mọi thứ không phải sự thật.... đều là mơ thôi... đều là mơ thôi...."Hai tay Hương ôm lấy đầu gục xuống, cứ kêu lên nấc nghẹn như vậy. Thế rồi, tiếng cười của bè lũ man rợ đó kết thúc, âm thanh tịch mịch lại xuất hiện. Nhưng xen lẫn vào đó, Hương nghe rõ những tiếng than khóc ai oán vọng về từ nơi âm tì."Cứu...""Đau quá...thả tôi ra....""Aaa.."Hương run rẩy, hai mắt từ từ mở ra nhìn xung quanh. Tất cả những tên lúc nãy đã biến mất rồi, nhưng thay vào đó lại là những con người kì quặc đứng xung quanh cô. Những đứa trẻ, những cô gái, những người đàn bà, những bà già,.... họ đứng quây thành vòng, nhìn chằm chằm vào cô. Nhưng trong đôi mắt của họ, lại chẳng có một con ngươi người Hương như bị rút cạn sinh lực, hai tay cố tìm lấy nơi bấu víu. Nhưng rồi, cô nhìn thấy một cuồng chỉ đỏ đang từ từ lăn lại gần phía cô, càng lúc càng gần."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau..."Tiếng hát đó lại lần nữa vang lên, lần này là phát ra từ phía trên đầu của Hương. Tim cô đập từng hồi, hơi thở cũng ngưng trệ đến đáng sợ. "Thứ đó" đang ở phía trên sao? Ánh mắt Khan Kum lấp ló dưới ánh lửa đã chuyển qua một màu đen ngòm đầy đáng sợ. Hắc bạch xà nhe nanh, liên tục thè lưỡi chỉ chực chờ bổ tới Hương. Anh ta tiến đến một bước, cô và thằng bé lại lùi về sau ba bước. Cho đến khi phía sau lưng họ chỉ còn là vách động không thể lùi lại nữa."Ta là chồng em, em lại không tin ta mà bỏ trốn sao?"Khan Kum đã tiến dần đến sát trước mặt Hương, cả hai chỉ còn cách nhau một bước chân. Dùng một tay bóp chặt mặt của cô, anh ta khiến cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt vô hồn của mình. Giống như một con cá bị đặt lên thớt, cô vừa vùng vẫy trong vô vọng vừa hét lên"Buông tao ra! Tao biết tất cả rồi. Mày không phải chồng tao, thứ mày muốn có chính là trái tim này của tao mà thôi!"Gương mặt đang tràn đầy mỉa mai của Khan Kum thoáng chốc đanh lại sau câu nói của Hương. Trong lòng anh ta đang cảm thấy không vui, cô có thể cảm nhận nó rõ ràng đến kì lạ. Bàn tay đang bóp chặt cằm cô liền di chuyển xuống bên ngực trái, hai ngón tay kẹp vào nhau tạo thành pháp ấn. Anh ta lầm bầm niệm chú, và rồi ấn mạnh vào."Aaaaa!!!!"Ánh sáng lập tức xuất hiện xuyên qua lớp áo bà ba và cơn đau lúc trước cũng xuất hiện. Hương đột ngột bị chúng xâm chiếm, không đứng vững nổi liền ngã khụy xuống đất. Từ miệng cô thổ ra một ngụm máu đỏ tươi, thấm đẫm vào đất cát và dính lên cả áo bà ba. Thằng bé ở bên cạnh thấy vậy, sợ đến tái xanh mặt mũi, chiếc đèn dầu trên tay cũng rơi xuống đất vỡ bạch xà liền trườn xuống khỏi người Khan Kum. Con màu đen quấn lấy một bên tay Hương, kéo cô giờ đang nửa tỉnh nửa mê đứng phắt dậy. Con màu trắng thì bò lên người thằng bé, dùng cơ thể trói chặt nó lại. Bọn chúng làm xong nhiệm vụ thì đứng yên đợi lệnh của Khan Kum truyền xuống. Anh ta nở một nụ cười quỷ dị, dùng tay ra hiệu lệnh rời tức thì, cả hắc bạch xà đều dùng lực kéo hai người họ ra ngoài cửa động. Không gian trong hang động này chỉ còn một mình Khan Kum và những thứ cũ kĩ. Anh ta bước đến bên cạnh của quan tài đựng xác U Két, cúi đầu xuống gần sát mà thì thầm"Mày bây giờ còn không biết giữ đủ ba hồn bảy vía nữa hay không mà còn định cứu cô ta??"Câu nói của Khan Kum đầy tính mỉa mai, khiến những ngọn đuốc cũng lập lòe vô định. Tựa như là các vong hồn đang cảnh báo anh ta đừng làm bậy nếu muốn giữ mạng. Nào ngờ Khan Kum như giả mù, rút trong tay ra một lá bùa rồi đốt nó lên. Nhìn ngọn lửa đang cháy trên tay mình, anh ta bật cười, giọng cười còn đáng sợ hơn cả ma quỷ"E rằng sau đêm hôm nay, bọn mày ngay cả hồn vía cũng chẳng còn để mà đấu với tao nữa rồi."Dứt lời, Khan Kum vứt lá bùa đang cháy dở vào cái xác của U Két. Ngọn lửa ngay lập tức bùng lên mạnh mẽ, thiêu rụi chỉ còn lại tro bụi. Thậm chí nó còn lan ra cả xung quanh, chưa đầy khắc đã bao trùm cả hang động. Nhìn ánh lửa bập bùng cháy và nghe thấy những âm thanh vọng về từ cõi chết, Khan Kum liền quay lưng bước đi với nụ cười kì dị trên ra đến cổng, anh ta dùng mấy loại bìa chú phong ấn lại cửa hang rồi cùng hắc bạch xà mang hai kẻ kia rời đi. Trên quãng đường trở về, Hương giống như kẻ chìm trong cơn mê không biết đâu là thực đâu là mộng. Cô nghe thấy tiếng côn trùng kêu râm ran bên tai, nghe thấy tiếng thằng bé cứu cô đang gào thét đòi thả ra, nghe thấy giọng cười của Khan Kum. Và rồi Hương còn lờ mờ nhìn thấy bóng lưng anh ta ung dung đi trước mặt. Mọi thứ đều mờ mờ ảo ảo, giống mộng mà lại vừa giống thực."Cờ oạc!" – Tiếng của con quạ vang lên trong đêm tối mịt mù, nhưng không ai để ý đến nó. Đậu trên một cành cây cao, nó phóng tầm mắt xuống đoàn người của Khan Kum. Giữa bóng đêm, đôi mắt màu đỏ như máu của nó như sáng rực lên."Khan Kum, tao nhất định sẽ gϊếŧ mày rồi đem xác mày phơi thây cho diều tha quạ mổ."Một giọng nói cất lên giữa thinh không vắng lặng, khiến con người rợn cả tóc gáy. Con quạ đã biến mất tự lúc nào, thay vào đó là U Két hiện ra ngồi trên cành cây cao. Vết thương mà Khan Kum ban cho và cả việc anh ta đốt xác đã khiến hắn hao tổn rất nhiều ma lực. Thế nhưng hắn nhất định sẽ không đầu hàng dễ dàng để anh ta đắc thắng như trời bắt đầu ló dạng sau núi, phủ xuống nhân gian bằng những ánh nắng ấm áp đến kì lạ. U Két ngẩng đầu nhìn, rồi cười một cách mãn nguyện. Đêm nay sẽ là cái đêm định mệnh, một đêm sống còn nhất với hắn. Có thể U Két sẽ bỏ mạng dưới tay kẻ mà hắn thù nhất, nhưng nhất định phải cứu người con gái mà hắn yêu nhất. Đôi mắt hắn nhìn xuống cuộn chỉ màu đỏ trên tay, nhẹ nhàng nói"Chờ ta, Chiêm Châu. Nhất định ta sẽ giải thoát cho em."Một cơn gió sớm thổi ngang qua, khiến những tán lá rung lên xào xạt. Hình bóng của U Két cũng vì vậy mà bay theo gió mất tự lúc nào, chỉ còn lại một nhành cây trơ trọi đến đáng thương đón nắng. Khung cảnh nhuốm màu buồn bã đến não lòng trở về nhà, Khan Kum dẫn Hương đi tắm rửa sạch sẽ bằng lá ngải rồi vận cho cô một bộ quần áo kì lạ. Từ trên xuống dưới là bộ bà ba lụa màu trắng tinh khôi, ở phía ngực trái vẽ một trận đồ kì quái. Anh ta trói hai tay hai chân cô ra bốn hướng khác nhau trên bàn đá, ở dưới dùng máu gà vẽ một vòng tròn âm dương. Quỳ ở xung quanh là mười hai người mang mặt nạ hình các con vật trong mười hai con giáp. Hai tay họ chắp lại vào nhau, miệng lầm rầm niệm chú"Tâm bất địnhHồn bất linhThiên địa rung chuyểnQuỷ thần chứng giám."Mười hai người ngồi thành một vòng tròn với tâm Hương đang nằm trên bàn đá. Từ nơi họ ngồi truyền đến cô một luồng khí lực mạnh mẽ. Khan Kum thì mặc bộ quần áo của thầy pháp, một tay cầm dao một tay cầm cọ nhảy múa điên cuồng. Đôi lần anh ta dùng cọ vẽ lên không trung những hình thù kì quặc rồi hú lên như một kẻ nằm giữa bàn đá, đầu óc vẫn còn nửa tỉnh nửa mê nhìn lên trời cao. Những đám mây đen che phủ cả bầu trời, cuộn lại thành từng một hình xoắn ốc lớn. Ẩn sâu trong đám mây lóe lên những tia sấm chớp sáng lòa, tưởng chừng sẽ đánh vào xuống nơi này. Thế nhưng qua mắt Hương, mọi thứ giống như bị ngưng đọng lại hoàn toàn. Những âm thanh, những cử động chung quanh cô đều như biến mắt Hương chỉ có gam màu đen trắng buồn bã, bên tai cô chỉ vang lên những tiếng rì rầm bất định. Tâm trí cô chìm trong ranh giới giữa thực và ảo, quay cuồng không dứt. Cô đã mơ, một giấc mơ vừa đẹp đẽ vừa ghê tiền kiếp, Hương nhìn thấy cô cùng U Két làm lễ cưới với nhau, có rất nhiều người chúc tụng. Rồi cô nhìn thấy những ký ức của họ khi ở cùng nhau, hạnh phúc biết bao nhiêu. Những dự định và những ấp ủ cho tương lai còn rất nhiều, hắn từng nói sẽ giúp cô thực hiện tất cả. Thế nhưng tất cả mọi thứ đều méo mó khi cái ngày đó định mệnh đó ập binh lính đó, chúng không ghê sợ khi tay vấy máu. Những nhát dao bổ xuống là máu chảy ngày một nhiều hơn. Hương nhìn thấy chúng đốt tất cả những căn nhà trong làng nơi họ ở. Đàn ông thì bị chúng gϊếŧ, đàn bà thì bị hiếp đến thân tàn ma dại. Những người già thì chúng trói lên một cây cột rồi thiêu sống. Đám trẻ con bị chúng dùng đá đập đầu vỡ ra nhiều bắn tung tóe khắp nơi, tiếng gào thét cầu cứu vang vọng không ngừng. U Két và Hương cùng một số người khác chạy trốn được vào rừng. Họ có thể chạy về đâu khi trước mắt chỉ là một màu đen mịt mù không lối thoát? Thế nhưng họ vẫn chạy, chạy để có thể sống. Tiếng binh lính, giáo mác đã sát ngay chân nhưng họ vẫn không dừng lại. Có lẽ trời xanh đã an bài, cuối cùng tất cả đã bị đám mọi rợ ấy bắt tượng mà Hương kinh tởm nhất vẫn luôn xuất hiện trong đầu cô mỗi khi màn đêm buông xuống. Đầu của U Két bị chặt xuống, lăn đến bên chân của cô. Xung quang cô chất chồng toàn xác người, máu chảy lênh láng. Và rồi Hương nhìn thấy Khan Khum đứng trước mặt cô, anh ta là thủ lĩnh của đám mọi rợ kia."Đừng lo, đi theo ta thì em sẽ được sống!"Đó là câu nói mà anh ta đã nói đầu tiên khi gặp cô. Trong một giây phút sợ hãi, Hương đã đưa tay cho Khan Kum để được sống. Nào ngờ đâu cái hiện thực khốc nghiệt hơn rất nhiều. Anh ta nuôi cô trong một cái lồng hơn một năm trời, chỉ cho cô ăn những thứ được nấu chung với ngải, tắm cũng là nước ngải. Đến gần ngày rằm tháng bảy của một năm sau, Hương mới biết anh ta dùng cô luyện một loại bùa là Tâm Nhĩ phút chốc nhớ về tiền kiếp, lồng ngực trái của cô lại nhói lên đầy đau đớn. Thứ ánh sáng phát ra cũng ngày một càng rực rỡ, giống như đang báo hiệu thời điểm thi hành lễ moi tim đã sắp thành. Khan Kum dùng cọ vẽ lên ngực trái của Hương một loại bùa cổ, sau đó dùng hai tay giơ con dao lên cao, mũi dao chỉa thẳng xuống. Anh ta ngửa mặt lên trời, bắt đầu niệm chú"Thiên lôi hiển linhTứ thần bốn phươngTâm Nhĩ Thất trậnKhởi!"Dứt lời, một tia sét giáng xuống ngay chỗ Khan Kum đang đứng khiến mọi thứ sáng lòa. Thế nhưng tia sét ấy không gây tổn hai gì đến anh ta, mà ngược lại còn có thể gia tăng pháp lực lên con dao. Vòng tròn âm dương được khắc phía trên chuôi dao và bàn đá đỏ lên, sáng rực rỡ. Hương nằm bên dưới mũi dao của anh ta, từ nơi khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt cay đắng. Hai mắt cô trừng trừng nhìn lên trời cao, cất giọng hỏi"Tại sao mày không thể tha cho tao? Tại sao nhất định phải gϊếŧ tao từ kiếp này qua kiếp khác?""Vì chỉ cần sở hữu được trái tim quý giá của mày thì tao sẽ trở thành kẻ mạnh nhất. Đừng nói là quỷ ma, ngay cả những thầy pháp mạnh nhất cũng phải sợ tao!" Lúc Hương tỉnh lại, đã là vào lúc xẩm chiều, không gian bị bao trùm bởi một không gian âm u khó tả. Mới đầu thì cô không mở mắt nổi, đôi mắt như bị đè nặng lại. Phải đến một lúc sau, cô mới lờ mờ nhận ra nơi mình đang nằm trong một căn phòng dán đầy bùa chú, bao phủ chung quanh là một màu đỏ kì dị. Đôi mắt cô đảo quanh rồi dừng lại ở phía cửa phòng. Có ai đó đã thắp lên hai cây đèn cầy, đặt vào hai bên cửa. Ánh sáng của chúng cứ lập lòe từng đợt, tạo ra không khí âm u bất tận. Nuốt một ngụm nước bọt, Hương khẽ khàng đặt chân xuống đất rồi bước đến gần chúng. Đến nơi, cô mới phát hiện giữa hai chân đèn cầy buộc một sợi chỉ, ngay phía đối diện thì chỉ để một ly nước đựng một đoạn đợt lạnh sóng lưng và sợ hãi truyền đến, khiến Hương nuốt nước bọt. Nếu đặt ở vị trí như này, thì cô khó lòng mà mở cửa huống chi bước ra ngoài. Bàn tay cô đặt lên tay nắm cửa để mở thử thì phát hiện nó đã khóa chặt, như vậy là cô đã bị giam thật rồi sao?"Cảm ơn các người đã giúp đỡ ta, việc hôm nay để các người ra mặt thật mạo hiểm.""Không cần khách sáo, bọn ta chỉ có thể giúp đến dây thôi."Bên ngoài cánh cửa vang lên tiếng của chồng Hương và người thiếu niên rắn. Sự tò mò xâm chiếm khiến cô không tự chủ được liền ghé sát tai vào cửa để lắng nghe. Dường như ở phía bên đó không chỉ có hai người, vì cô nghe thấy tiếng rất huyên náo. Có cả những âm thanh ly rượu chạm vào nhau và những câu chúc tụng không ngớt. Thế nhưng có một đoạn nói chuyện làm Hương chú ý."Tốn công sức bao nhiêu kiếp như vậy, cuối cùng cũng thành công rồi.""Chỉ là sắp thôi, bây giờ chỉ mới hoàn thành bước đầu. Còn đến hơn hai năm nữa mới có thể yên tâm.""Dù gì thì con quỷ kia bị đả thương như vậy cũng không cản trở được nữa rồi."Trong đầu Hương thoáng chốc trở nên mơ hồ khi nghe xong cuộc nói chuyện ấy. Dường như chồng cô đang mưu tính chuyện gì đó và còn liên quan đến cả con quỷ kia nữa. Thế nhưng cô nghĩ hoài, nghĩ mãi vẫn không biết được anh ta rốt cuộc muốn làm một hồi lâu, Hương lại đưa mắt nhìn bốn bề xung quanh mình. Ngoài bốn bức tường lạnh lẽo, duy chỉ có một cái cửa sổ nhỏ ở phía trên đầu giường. Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào xen qua những kẻ hở của khung sắt, yếu ớt vô cùng. Cô nhẹ nhàng bước từng bước để không làm kinh động đến đám người bên lên trên giường, Hương ráng nhướn người để đưa mắt nhìn ra ngoài qua cáu cửa sổ bé tí ấy. Khung cảnh ở phía bên kia cái ánh sáng mờ ảo ấy là mọi thứ đã chìm ngập trong cái màu xám cuối ngày. Từ đây cô còn có thể nghe những cơn gió thổi qua từng đợt, thật vui tay biết mấy. Khẽ tựa đầu lên cái bậu cửa ấy, Hương mông lung nhìn ra đó. Đột nhiên trong cô bây giờ đang khao khát một ngày được bước chân ra ngoài, được hít thở một chút không khí trong lành. Nhất định khi chồng cô trở vào, cô sẽ kêu anh ta dẫn cô ra ngoài."Cờ oạc!" – Bên tai Hương vang lên tiếng quạ kêu và cả tiếng vỗ cánh của nó. Rồi trong một lúc lâu, một con quạ bay đến đậu trên một cành cây đối diện với cửa sổ. Đôi mắt Hương nhìn chằm chằm vào nó và nó dường như cũng đang nhìn cô. Kì lạ nhất là cô cảm nhận rõ ràng là con quạ ấy mang theo một luồng âm khí nặng ức đáng sợ về con quỷ lần nữa hiện lên trong đầu Hương, khiến cô không tự chủ mà ngồi sụp xuống. Nỗi ám ảnh vì những cơn đau đớn, ánh mắt kì thị,... và cả những âm thanh chập chờn vọng về từ phía âm ti địa phủ. Tất cả trong thoáng chốc hiện về, khiến đầu cô đau như búa ôm lấy đầu, nằm gục trên giường rồi co rúm người lại. Con quỷ đang ở gần nơi đây, cô có thể biết được rất rõ ràng. Mùi âm khí nặng nề nơi sóng mũi, cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương ám ảnh và bám chặt lấy cô không buông. Những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt, khuôn mặt xinh đẹp của cô thì nhăn nhúm lại. Cơn đau nhói lên từng đợt, khiến cô cảm tưởng bản thân sắp chết đi vậy."Cạch!" – Cửa phòng mở ra, bóng một người đàn ông đứng đó chắn hết chỉ để lọt một chút ánh sáng yếu ớt. Hương đưa mắt nhìn đến, lờ mờ nhận ra cái mặt nạ hổ quen thuộc đã từng nhìn thấy. Thế nhưng cô chẳng thể làm gì ngoài co người lại, cố gắng đè nén những cơn đau kia xuống. Gã đàn ông bước từng bước đến gần cô, trên tay cầm một chén thuốc. Đến cạnh giường, anh ta dùng tay còn lại đỡ Hương ngồi dậy rồi đưa thứ thuốc đó đến gần miệng cô. Cái mùi ngai ngái lại tanh tưởi khiến cơn buồn nôn trong cô dội lên, làm cô lập tức lấy tay đẩy nó ra xa. Lúc này, người đàn ông kia mới cất giọng nói"Uống thứ này đi, nó sẽ giúp cô đỡ đau đầu hơn."Nói rồi anh ta không đợi Hương trả lời, anh ta liền đem chén thuốc đổ thẳng vào miệng cô. Vị đắng nghét tràn vào trong khoang miệng và cái mùi tanh thì xộc thẳng vào mũi Hương khiến cô không chịu nổi mà nôn ra. Toàn thân của cô bị anh ta kiềm chặt lại, không thể nào giãy giụa dù chỉ một chút nào."Buông ra..."Trong cơn mê man, Hương thì thào nói với chồng cô để anh ta có thể buông cô ra. Nào ngờ anh ta vì vậy mà càng siết chặt hơn, làm cô suýt chút nữa ngạt thở. Chỉ đến khi chén thuốc kia đã vơi đi gần hết, thì cô mới được thả ra."Ọe!" – Hương ói ra một lượt tất cả, rồi nằm gục xuống giường. Người đàn ông kia đặt chén thuốc xuống bàn, sau đó dùng tay vuốt vuốt ngực cô. Cử chỉ và hành động của anh ta rất ân cần, khiến cô không khỏi cảm động."Anh tên là Khan Kum?""Không, đó là tên kiếp trước. Muốn thì gọi Tấn là được."Giọng nói của Tấn trầm trầm, khiến Hương cũng vơi bớt lo sợ. Đôi mắt cô khẽ nhìn vào mắt anh ta sau lớp mặt nạ kia, cảm giác dường như đã thấy ở đâu rồi vậy. Bàn tay cô vô thức giơ lên định chạm vào gương mặt anh ta liền bị chặn ngay lập tức. Bàn tay cô bị bàn tay thô ráp của Tấn nắm chặt giữ lại, không cho cô chạm vào mặt anh mắt của hai người cứ nhìn thẳng vào nhau, nhưng dường như họ vẫn không hiểu trong lòng đối phương muốn cái gì. Sự tò mò dâng lên ngày một lớn trong Hương,khiến cô không kìm được tham vọng muốn nhìn thấy mặt người chồng. Nhưng cô biết rõ rằng anh ta nhất định sẽ không để cô dễ dàng khám phá ra bí mật gian xung quanh hai người bị nhấn chìm bởi sự ngột ngạt và căng thẳng mất một lúc lâu. Sau đó thì Tấn chủ động buông tay ra, thu dọn chén thuốc và đống ói của Hương rồi mau chóng bước ra ngoài. Trước khi anh ta đóng cửa lại còn cẩn thận dặn dò cô rằng"Đừng có ra ngoài, nếu không thì tôi không chắc chắn cô còn sống đâu.""Nhưng mà...""Nghe lời!"Vừa nói, Tấn vừa đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn Hương. Ngay lúc ấy cô cảm giác nếu bản thân cô không nghe lời anh ta thì ắt hẳn là kết cục sẽ rất tồi tệ nên đành gật đầu đồng ý. Nhận được câu trả lời theo ý mình, Tấn liền lập tức đóng và khóa cửa phòng trong thoáng chốc lại trở về cái vẻ âm u và đáng sợ vừa nãy. Hương co rút người lại, mắt láo liên nhìn xung quanh một cách dè chừng. Cơn đau đầu của cô vừa đỡ, thì cô lại bị hàng trăm câu hỏi bủa vây lấy. Tại sao Tấn lại nhốt cô ở nơi này, phải chăng là căn phòng này có thể bảo đảm an toàn được cho cô? Chồng cô rốt cuộc là ai và tại sao cô không thể thấy mặt? Con quạ kia từ đâu bay đến?...Hàng tá, hàng trăm, hàng nghìn câu hỏi cứ bám chặt lấy tâm trí của Hương khiến cô không thể nào ngừng suy nghĩ. Thế rồi cô lại chậc lưỡi, bởi cô nghĩ đời này cô còn gặp không ít chuyện kì dị hay sao mà còn đắn đo với những thứ kì lạ đó. Và rồi cô nghĩ đến ông bà Tám Tàng, ba má, đang ngày ngày lo lắng và hi sinh cho cô. Đột nhiên Hương cảm thấy nhớ họ đến da diết, nước mắt cũng tự nhiên chảy ra từ lúc nào. Cô cứ nằm đó khóc đến khi mệt lả đi rồi từ từ thiếp dần đi trong cơn mụ mị. Và rồi đêm hôm đó, Hương nằm mơ thấy một giấc mơ kì quái nhất từ trước đến nay. DUYÊN ÂMTríchHương năm nay đã ngoài ba mươi, mà vẫn chưa có ai lấy. Mà phải chi cô là kẻ xấu xí hay đần độn gì còn có thể hiểu, đằng này cô rất xinh đẹp. Cái hồi mà Hương còn trẻ, trai tráng trong làng theo cô mà xin chết dưới chân đầy cả ra. Ấy vậy mà cô chẳng thể có một mối tình nào trọn vẹn làng đồn đoán rằng, chỉ cần người đàn ông nào yêu cô, thì lập tức xảy ra chuyện không may. Một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn ngàn, từ đó trở đi người ta chỉ thấy cô lẻ loi đi về một mình. Không người con trai nào dám lại gần cô nữa, cũng chẳng kẻ nào dám mon men lại để yêu Hương, từ thuở nhỏ đã nằm mơ thấy những giấc mơ rất kì lạ. Khi thì thấy mình bị trói giữa một đám người, có cả những người trông như là quân lính nói tiếng Campuchia xung quanh. Khi thì thấy bản thân đang cố gắng bỏ chạy, tay còn bị ai đó kéo đi. Khi thì núp trong một cái bụi cây nào đó, mặc cho đám quân lính kia lùng sục. Điều đặc biệt hơn, trong mỗi giấc mơ ấy luôn xuất hiện một người đàn ông. Cả người ông ta luôn mờ mờ ảo ảo, khiến cô chẳng thể nhìn ra được khuôn mặt ông ta ra sao. Nhưng cái giọng nói lạnh lẽo của ông ta thì cô luôn nhớ rõ ràng"Về đi...""Về với chồng của em...""Nhớ ra chưa? Đã nhớ ra chưa?"Cứ như vậy mà lặp đi lặp lại mấy lần, khiến Hương sợ hãi. Rốt cuộc người đàn ông đó là ai? Những giấc mơ đó là gì? Tại sao Hương có cảm giác nó r- -Bạn đã từng nghe về duyên tiền kiếp chưa? Người ta yêu thương, đi cùng ta đến kiếp này đến kiếp khác, nhất nhất chung tình dù cho thay hình đổi dạng. Nghe qua thì thật lãng mạn, nhưng đó là khi cả hai người đều.... còn cái làng quê nhỏ bé này, ai lại không biết đến cô Hương, con của ông Tám Tàng. Hương năm nay đã ngoài ba mươi, mà vẫn chưa có ai lấy. Mà phải chi cô là kẻ xấu xí hay đần độn gì còn có thể hiểu, đằng này cô rất xinh đẹp. Cái hồi mà Hương còn trẻ, trai tráng trong làng theo cô mà xin chết dưới chân đầy cả ra. Ấy vậy mà cô chẳng thể có một mối tình nào trọn vẹn làng đồn đoán rằng, chỉ cần người đàn ông nào yêu cô, thì lập tức xảy ra chuyện không may. Một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn ngàn, từ đó trở đi người ta chỉ thấy cô lẻ loi đi về một mình. Không người con trai nào dám lại gần cô nữa, cũng chẳng kẻ nào dám mon men lại để yêu Hương, từ thuở nhỏ đã nằm mơ thấy những giấc mơ rất kì lạ. Khi thì thấy mình bị trói giữa một đám người, có cả những người trông như là quân lính nói tiếng Campuchia xung quanh. Khi thì thấy bản thân đang cố gắng bỏ chạy, tay còn bị ai đó kéo đi. Khi thì núp trong một cái bụi cây nào đó, mặc cho đám quân lính kia lùng sục. Điều đặc biệt hơn, trong mỗi giấc mơ ấy luôn xuất hiện một người đàn ông. Cả người ông ta luôn mờ mờ ảo ảo, khiến cô chẳng thể nhìn ra được khuôn mặt ông ta ra sao. Nhưng cái giọng nói lạnh lẽo của ông ta thì cô luôn nhớ rõ ràng"Về đi...""Về với chồng của em...""Nhớ ra chưa? Đã nhớ ra chưa?"Cứ như vậy mà lặp đi lặp lại mấy lần, khiến Hương sợ hãi. Rốt cuộc người đàn ông đó là ai? Những giấc mơ đó là gì? Tại sao Hương có cảm giác nó rất quen thuộc, như đã từng trải qua vậy? Các câu hỏi ấy cứ liên tục xoay quanh trong đầu cô, như thôi thúc cô tìm hiểu nguyên do. Nhưng đến khi tìm được rồi, Hương lại một phen hoảng sợ hơn.====Màn đêm bao trùm lấy ngôi làng bé nhỏ, phủ lên nó thêm một màn sương mờ mờ ảo ảo. Đêm nay là rằm tháng bảy, là ngày yêu ma quỷ quái mạnh nhất. Vậy nên đã từ sớm, khắp đầu trên xóm dưới đã không có một bóng người dám lai vãng ngoài đường. Họ sợ gặp phải những thứ không nên gặp, hay nguy hiểm hơn là bị chúng lôi đi trêu nhà của ông Tám Tàng được xem là một trong những căn nhà lớn nhất nhì trong cái làng này. Trong khi hàng xóm chỉ có có nhà tranh vách đất, thì nhà ông đã được quét vôi, còn được lợp ngói âm dương đỏ au. Thường thì giờ này trong nhà của ông, bọn đầy tớ sẽ nói chuyện rôm rả như họp chợ. Còn đêm nay, nó chỉ có tiếng khấn bái rì rầm liên lúc Hương sinh ra, không năm nào ông Tám Tàng lại không mời thầy cúng về vào đêm rằm tháng Bảy. Người trong làng nghe được, ngay cái đêm mà bà Tám hạ sinh, mây đen vũ bão kéo đến rợp trời. Mặt trời bị che khuất, cây cối bị gió quật đến đổ rạp xuống đất. Xen lẫn trong tiếng gió thổi, người ta nghe rõ tiếng một người đàn ông rít lên đáng pháp nệm một loạt thần chú, rồi sai đồ đệ đem bốn lá bùa dán ở Đông - Tây - Nam - Bắc trấn yểm. Cả nhà ông Tám Tàng quỳ dưới đất, còn Hương thì được đặt nằm trên tấm phản. Trên miệng cô đặt một đồng xu cổ xưa, xung quanh là những tép một bó nhang lớn, thầy pháp bắt đầu châm lên mu bàn tay Hương. Giữa tiếng gió cuồn cuộn, cô gào thét vang vọng. Nhưng không như những âm thanh khác, tiếng của Hương giống như vọng từ nơi âm tì địa ngục, lạnh lẽo đến thấu xương."Nó đến rồi!"Thầy Pháp nhìn lên bầu trời đêm kia, nhẹ nhàng nói. Cả nhà ông Tám Tàng cũng ngước đầu lên nhìn, nhưng chẳng thấy gì ngoài đám mây đen cuộn thành từng khối lớn. Đệ tử của thầy pháp ngồi xung quanh Hương, bắt đầu tụng tia sét đánh mạnh xuống, hướng ngay sát chỗ của thầy Pháp. Gương mặt ông ta không chút biến sắc, lấy ra một đoạn chỉ màu đỏ dài ngoằng đưa cho các đệ tử cầm nối lấy nhau."Còn một chút nữa, ráng lên!"Ông ta nói với đám đệ tử của mình, rồi cầm lấy một đầu dây ngồi xuống. Tiếng tụng niệm vang vọng ngày một lớn, gió cũng theo đó mà thổi mạnh hơn. Những cành cây lớn bị thổi bay lên cao, rồi bị quẳng xuống nốc mái nhà của ông Tám Tàng. Giống như chúng bị một kẻ đang tức giận quẳng xuống. Những mảnh ngói âm dương văng ra khắp nơi, trúng cả vào người những kẻ ngồi gần đó. Vậy mà chẳng ai dám kêu lên một tiếng, chân vẫn quỳ, tay vẫn chắp lấy liên tục niệm theo thầy biết qua bao nhiêu đợt như vậy, cuối cùng mây đen trên bầu trời cũng tan biến. Các vị đồ đệ của thầy pháp cũng lập tức lả người đi, ngã sụp xuống đất. Ông Tám Tàng hô hào, kêu đám đầy tớ mau đến đỡ họ dậy. Cả đoàn hơn ba mươi người, cuối cùng chỉ còn mỗi thầy pháp là tỉnh một nén hương cắm xuống đất, thầy pháp đem đồng tiền trên môi của Hương gỡ ra. Sau đó thì kêu ông Tám Tàng cho người bế cô ấy vào buồng ngủ, còn thầy thì dán lên xung quanh đó những lá bùa được vẽ đủ loại hình dạng. Xong xuôi, thầy mới có thể thở phào nhẹ nhõm."Thầy, con mời thầy uống nước."Ông Tám Tàng cung kính rớt một chung trà nóng, hai tay dâng lên cho thầy pháp. Nhận lấy nó, thầy nhanh chóng uống cạn. Mùi vị đăng đắng lại thanh mát từ trà khiên thầy pháp trở nên bình tâm trở lại."Nhà con đội ơn thầy nhiều lắm. Hơn ba mươi năm nay, nếu không nhờ có thầy thì cháu Hương nhà con đã không sống nổi đến ngày hôm nay.""Ông đừng khách sáo, việc nên làm thôi. Cháu nhà với tôi cũng có duyên phận mới có thể gặp nhau."Thầy pháp ôn tồn đáp lại, vẻ mặt rất bình thản. Còn nhớ cách đây hơn ba mươi năm, thầy còn là một đồ đệ của thầy Tư ở xóm trên, đi ngang qua nhà của ông Tám Tàng. Chỉ cần vừa lướt qua, đã nhìn thấy cây cỏ xung quanh héo rũ, khắp nơi âm khí nặng nề. Nghe vọng từ bên trong nhà ra, thì nghe thấy tiếng ồn ào của bà đỡ và mấy kẻ phụ giúp."Không được rồi, đứa nhỏ không ra được.""Cứu tôi với.... a, đau quá..."Nhìn lên trên trời, thì thấy xuất hiện mây đen sấm chớp, phía trên nóc nhà lại có một bóng đen đứng trên đó. Do đêm tối mịt mù, thầy không nhìn rõ được hình dạng kẻ đó như thế nào. Nhưng xung quanh hắn, lại tỏa ra dư vị âm khí nặng nề khó ngửi, chắc chắn chẳng phải thế nguy cấp, thầy pháp lúc đó nhớ lại những gì sư phụ chỉ dạy, liền dùng hai lá bùa dán lên cửa nhà. Tức thì, một luồng sáng phát ra chói lòa, khiến cho bóng đen kia hoảng sợ mà biến mất. Bà Tám ngay lúc đó liền không còn khó sinh nữa, chỉ cần dốc sức một xíu liền mẹ tròn con đó trở đi, cứ mỗi rằm tháng bảy hằng năm, khi bóng đen đó xuất hiện thì thầy cũng được vời đến để trấn yểm lại nơi này. Sư phụ là thầy Tư có nói rằng thầy có duyên, cũng có nợ với đứa nhỏ này, nên mới cứu được nó. Vậy nên cứ theo tâm mà đi đến đây mỗi năm, cúng bái để trừ đi âm khí nặng cũng lạ, đứa con gái tên Hương này từ nhỏ đã mang trên người rất nhiều điều kì bí. Còn nhớ lúc thầy được ông Tám Tàng là cha nó phát hiện mời vào nhà đêm nó sinh ra, thì đã nhìn thấy trên eo bên phải có một vết bớt màu hồng đậm. Thoạt nhìn chỉ là một cái bớt bình thường, nhưng nhìn kĩ lại như một vết chém rất sâu. Theo như khi thầy pháp về hỏi sư phụ mình là thầy Tư thì đã được đáp lại rất kì lạ"Đứa bé này, nợ kiếp trước còn chưa trả hết."Chỉ như vậy, còn lại thì ông Tư chẳng nói thêm gì nữa. Cứ như vậy, con bé Hương lớn dần theo năm tháng, trở thành người con gái xinh đẹp. Nhưng Hương lúc nào cũng thơ thơ thẩn thẩn, không tập trung quá nhiều vào mọi thứ. Còn nhớ năm 6 tuổi, có một lần cô đi ngang con sông đầu làng, cô tự dưng khi không lại nhảy xuống dưới. Đến lúc mấy ông cứu lên được hỏi, thì cô chỉ ngây ngô đáp"Chồng con bảo xuống đó vui."Nhưng một đứa nhỏ 6 tuổi, làm sao có chồng? Ông Tám Tàng nghe kể lại, liền tá hỏa cho người đi mời thầy pháp về. Hỏi qua mấy lần, cô luôn miệng gọi "chồng, chồng" dù chẳng biết nghĩa của nó là gì. Cuối cùng để yên chuyện, thầy pháp lấy một cái dây đeo có mặt Phật thì mới hết. Thi thoảng, khi Hương quên đeo cái dây đó thì lại lặp đi lặp lại những câu kì quái."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau...""Đừng chết, đừng chết..."Cứ như vậy, khiến ai cũng sợ hãi Hương. Người trong nhà, ngoại trừ ông bà Tám Tàng ra thì chẳng có ai dám bén mảng lại gần cô. Có mấy bận, họ bị cô dọa đến thất kinh hồn vía cả pháp uống thêm một ngụm trà nóng, sau đó liền nhìn qua ông Tám Tàng mà nói"Tui chỉ sợ năm sau thì tui với cháu nhà đã cạn nợ, khó lòng mà giúp cháu nữa.""Thầy làm ơn thì làm ơn cho trót, cháu nó chỉ biết trông cậy vào ơn đức của thầy."Mặc cho ông Tám Tàng run run van xin, thậm chí còn hứa trả thêm tiền, nhưng thầy pháp vẫn lắc đầu nguầy nguậy từ chối. Khi những đồ đệ của thầy tỉnh lại, cũng là lúc thầy rời khi đi, thầy pháp đến bên cửa buồng của Hương vẽ lên một pháp trận. Sau cùng còn cắt máu của mình nhỏ lên đó, niệm một loạt thần chú. Xong xuôi, thầy đưa cho ông bà Tám Tàng một bức thơ, dặn dò trước rằm tháng Bảy năm sau một tháng, mới được mở cùng, thầy mới cùng các đồ đệ của mình rời đi. Cho đến cuối năm đó, người trong làng mới biết thầy bị đột tử mà chết ngay trong điện thờ nhà thầy. Nhưng người nào nhìn thấy xác của thầy, đều ám ảnh không thôi. Đầu bị vặn ra sau, mắt trợn ngược, chân tay bị gãy thành nhiều khúc, máu vươn vãi khắp nơi. Giống như... thầy đã bị một con quỷ xé xác...

truyện duyên âm tiền kiếp