chương 1. Lần đầu Thiên bình gặp Thiên yết là khoảng ba năm trước vào một đêm hè. Lúc đó Thiên Yết mới vừa được chú Dịch mang trở về, thân thể nhỏ bé thiếu dinh dưỡng đến mức khiến cậu cảm giác giống như không tồn tại. Ngồi trên ở ghế xích đu, thân hình [ TẠM DROP 🍮 ] Cố Chấp Không Muốn Rời Xa - Hàn Đại Bảo. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) 2/10 trên tổng số 1 lượt đánh gi Ngày còn dại, mình cứ nghĩ khi một người muốn rời bỏ mối quan hệ, mình phải làm mọi cách để níu chân họ ở bên. Lớn rồi mới hiểu, điều duy nhất mình có thể làm, là tôn trọng quyết định của họ, để họ rời xa mình, dù điều ấy sẽ làm mình đau. Không phải như thế có thể cứu vãn thứ gì, chỉ là Hán Việt: Thiên chấp y luyến. Đang xem: [ 🍯 HOÀN – 1vs1 ] Cố Chấp Không Muốn Rời Xa – Hàn Đại Bảo. Tác giả: Hàn Đại Bảo. Tình trạng convert : Hoàn thành. Xem thêm: Tính năng mới. 🍑Editor : nhà One Day. 📌Lịch trình: chưa cập nhật. 💫 Typocover by Lù/ @-coludy- Read 🍦Cố chấp không muốn rời xa - Hàn Đại Bảo🍦 from the story LIST NAM CHÍNH CUỒNG CHIẾM HỮU by lili_2703 (ʕ•ᴥ•ʔ) with 18,054 reads. 3s, trongsinh, showbiz 【HOÀN】CỐ CHẤP KHÔNG MUỐN RỜI XA _____ ⚡ Tác giả: Hàn Đại Bảo ⚡ Thể loại: Nguyên sang, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng ⚡ فيسبوك البريد الإلكتروني أو الهاتف TUYỂN TẬP REMIX OANH TẠ, THIÊN TÚ , MYMY Nhạc Hot TikTok Hay 2022 ♫ BXH Nhạc Trẻ Remix Hay Nhất 1. Em là cố chấp duy nhất của đời tôi 2. Anh là quá khứ không thể quên 3. Anh có thể đừng rời xa em được không 4. Mộng tàn hoa 5. Không chỉ vậy, ông ta còn đợi Dịch Tuyên nhận ra tình hình và cầu xin ông ta quay trở lại, thậm chí sau đó ông ta còn nghĩ ra tư thế nào để hạ nhục anh. Tuy nhiên, khi Chiêm Chí Đạt đang ở nhà nhàn rỗi đợi Dịch Tuyên đến xin lỗi thì ông ta nhận được một email nặc danh. Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Đêm khuya vắng lặng, phòng khách còn sáng đèn, điều hòa không khí đều đều phun ra từng ngụm khí lạnh, TV không phát ra âm thanh, ánh sáng của màn hình chiếu lên khuôn mặt của Tân Nguyệt, ánh sáng chập nhìn chăm chú vào đôi mắt của Dịch Tuyên, nhàn nhạt hỏi "Em hôm nay đi đâu?""Hôm qua lúc xảy ra chút chuyện, em yêu cầu La Bưu đi điều tra bên ngoài tiểu khu, lúc ấy em nhất thời nóng vội nên không kịp suy nghĩ kĩ càng.""Tôi cũng biết, trong khoảng thời gian này chúng ta bận rộn như vậy, một nửa là do thế lực La Bưu tố cáo, nhưng hôm qua hắn so với người của ta còn xét trước một bước. Tối hôm qua, sau khi bình tĩnh, tôi đã cẩn thận xem xét lại phương hướng của La Bưu, phát hiện hắn kỳ thật vẫn luôn ở bên ngoài. Lúc ấy Chiêm Chí Đạt đã đưa hắn vào cùng, nhưng hắn ngày hôm sau liền đi ra, thời điểm mà hắn đi tìm anh Quang, nói là không tiện để hắn vào bên trong."Tân Nguyệt ngây người nghe Thiệu Khải nói, nhưng điều hòa trong phòng khách nhiệt độ quá thấp, tư duy của cô giống như đã bị đông cứng hỏi Thiệu Khải " Em ấy làm vậy sao?""Là Dịch Tuyên."Thiệu Khải nói tiếp " Hắn lừa cô đưa đi du lịch, sau đó nhờ La Bưu đi tìm anh Quang. Hắn biết cô vẫn luôn dò xét hắn, hắn cố ý lộ ra sơ hở để mượn tay cô trấn an Chiêm Chí Đạt. ""Sẽ không có khả năng đấy được. "Thiệu Khải ngồi bên cạnh cô, tay đặt ở sau lưng cô, vừa trấn an vừa khuyên giải an ủi " Hiểu biết của chúng ta về hắn, từ lúc bắt đầu đã bị hắn hướng đi sai phạm vi."Ngân hàng ngầm, tiền để đầu tư công ty và bao gồm cả tài chính thì tất cả còn lại trên sổ sách của nhà máy đều do cô đứng cái, từng cái Nguyệt dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Thiệu nói những việc này, Tân Nguyệt một chữ nghe đều không hiểu, cô càng không biết Dịch Tuyên rốt cuộc cùng bọn họ có quan hệ chuyện Thiệu Khải nói là sự thật, thời điểm những việc này bắt đầu phát sinh, Dịch Tuyên chỉ mới 16 Tuyên 16 tuổi rốt cuộc có bộ dạng và tâm địa như thế nào mới có thể lừa gạt cô, lừa gạt Chiêm Chí Đạt, lừa gạt mọi người?Tân Nguyệt cảm thấy cả người lạnh ràng ngày hôm qua Dịch Tuyên còn ôm cô, ôn nhu nói không thể mất cô. Cô thật sự rung động, chỉ kém một chút liền đáp ứng còn không đến hai mươi tư giờ qua, Thiệu Khải liền lật đổ toàn bộ hiểu biết của cô đối với Dịch Nguyệt nhìn Dịch Tuyên, hắn hôm nay ăn mặc thực thành thạo. Khuôn mặt của hắn, đôi mắt của hắn, trên người còn vương nhàn nhạt mùi thuốc lá, hết thảy đều quen thuộc như lại cứ như một người xa lạ."Chiêm Chí Đạt vay ngân hàng một ngàn vạn, nhìn dáng vẻ của hắn chắc còn không biết chủ nhân của ngân hàng là ai, tối hôm nay bọn họ muốn gặp mặt ở câu lạc bộ Tiêu Vân, còn có thêm Chiêm Thanh Nhuế. Tôi đoán rằng chỉ sau đêm nay thôi, thành phố Z sẽ không còn hai cha con Chiêm Chí Đạt nữa. "Thiệu Khải nói, Dịch Tuyên là vì Nguyệt nghe vậy thì mông lung hồi tưởng về hình ảnh con hẻm nhỏ phía sau phố quán bar, Cao Phi mình đầy thương tích, còn Dịch Tuyên trông đáng sợ giống hệt như Diêm Vương đòi không biết Dịch Tuyên sẽ làm cho bọn họ "biến mất" như thế nào, cô không dám tưởng tượng."Nguyệt......"Tân Nguyệt biểu tình trở nên kỳ lạ, Dịch Tuyên nhẹ giọng kêu cô, giơ tay muốn nắm lấy bả vai cô an nghiêng người về phía sau, tay chống vào sô pha tránh đi tay của Nguyệt nhìn vào mắt hắn sự u ám bắt đầu chồng chất, cô cố chấp truy vấn "Hôm nay em đã đi nơi nào?"Dịch Tuyên dừng mắt, "Em có việc.""Chuyện gì?""Tân Nguyệt."Cô truy vấn làm cho hắc tuyến giữa hai hàng lông mày của Dịch Tuyên càng gần, hắn trầm giọng nói, " Chị muốn làm gì?""Em không phải muốn cùng chị ở bên nhau sao?" Tân Nguyệt nhìn thẳng vào hắn, "Nếu em muốn, bất luận là giấu giếm cùng lừa gạt đều không nên tồn tại giữa hai người chúng ta. Chị chỉ cần em nói cho chị biết, em hôm nay đi nơi nào, làm cái gì, cùng với ai?Màu mắt của cô đã nhạt dần, thanh thoát như dòng suối nhỏ, sạch sẽ, không bị vấy mắt hắn thâm trầm, đen tuyền như vũ trụ mênh mông, sâu thẳm, không cách nào mà nhìn trầm mặc của Dịch Tuyên trong mắt Tân Nguyệt là ngầm thừa Khải nói là đúng, hắn đi trả thù cha con Chiêm Chí Đạt, hắn không thể thừa nhận với cô, bởi vì hắn còn muốn tiếp tục lừa đau đớn bén nhọn trong não Tân Nguyệt lại tiếp tục khuấy động, cô bấu vào chiếc gối dựa dưới thân mình, đầu ngón tay dùng sức đến trắng không cau mày, an tĩnh mà cùng hắn giằng co, khác với Dịch Tuyên đang nhíu chặt hàng lông khí của phòng khách lại càng trầm lúc sau, Dịch Tuyên mở miệng trước."Em không có lừa chị, cũng không giấu chị chuyện gì." Hắn hạ âm điệu, khóe mắt cùng đuôi lông mày cũng mềm mại đi."Em nói cho chị, toàn bộ đều nói cho chị biết hết." Dịch Tuyên lại lần nữa duỗi tay muốn ôm, "Em có thể ôm chị một cái được không?"Tân Nguyệt liền biết hắn sẽ như vậy, và hắn biết rõ, khi hắn hạ thấp bản thân xuống thì sẽ khiến cô thỏa hiệp. Cô lần nữa nhắc nhở chính mình không thể bị hắn mê hoặc, hắn còn lâu mới vô hại giống như những gì hắn biểu hiện với khi hắn nhướng mày về phía cô thì cô vẫn không có tránh lòng thân nhiệt cực thoải mái, không lạnh lẽo, cũng không thiêu vai hắn thực kiên định, tuy rằng hắn chỉ mới 18 người hắn còn nhàn nhạt mùi thuốc lá, hắn biết cô đối với cái hương vị này mẫn cảm, nên ở trước mặt cô hắn chưa bao giờ hút thấp giọng gọi tên cô, trong thanh âm tràn ngập khát cầu không muốn xa không kháng cự được trước một Dịch Tuyên như vậy, nhưng cô vẫn sợ hắn sẽ lừa giới của hắn đến tột cùng u ám đến mức nào?Tân Nguyệt nhắm mắt lại, cảm giác bên hông cánh tay dần dần được bao lấy, sự bao dung cẩn thận của Dịch Tuyên, cô tất thảy đều cảm nhận được hết. Cho nên cô mới khổ sở như Tuyên không nhìn thấy giọt nước mắt trên khóe mắt cô, vì có thể ôm cô, hắn liền rất an khẽ quay mặt lại, nhẹ hôn lên tóc cô."Em đi tảo mộ Đổng Tân Chi."Hắn nói.*24 tháng 8, là ngày giỗ Đổng Tân Chi.*Đổng Tân Chi, là người phụ nữ đã đưa hắn đến thế giới ấy lớn lên thực đẹp, nhưng cũng thực vô dụng. Tân Chi gặp Dịch Hồng Đức, sinh cho hắn hài tử, bình lặng mà chờ đợi hắn cả trí nhớ của Tân Nguyệt, Dịch Hồng Đức từng có hai nữ nhân. Trừ Giang Mỹ, còn có một nữ nhân không biết tên, bà ấy làm thẩm mỹ trong câu lạc bộ do Dịch Hồng Đức mở. Nữ nhân kia có một khuôn mặt tuyệt mỹ, đẹp đến mức Tân Nguyệt chỉ gặp có một lần, nhưng vẫn nhớ mãi cho tới bây đó Tân Nguyệt không quá hai,ba tuổi, Tân Đạt mang theo nàng cùng Hồng Đức ăn cơm, Đổng Tân Chi cũng ở đó. Bà là một người thẹn thùng, suốt buổi tối đều không nói chuyện, Tân Nguyệt nhìn bà, bà liền cười với Nguyệt đến giờ vẫn nhớ rõ nụ cười mỹ lệ hướng tới váy đỏ, tóc dài, cao gầy đầy quyến rũ, ngay cả Tân Nguyệt cũng bị đôi mắt đầy kinh diễm của người mê hoặc, cô còn nhớ rõ, cô nói với Tân Đạt rằng cô muốn tỷ tỷ xinh đẹp kia làm mẹ của Nguyệt ngơ ngác mà nhìn Dịch Tuyên hiện tại, ý muốn tìm ra bóng dáng của tỷ tỷ năm đó từ trên mặt hắn, "Bác thật là mẹ của em?"Dịch Tuyên không buồn không vui nói, "Đúng vậy."Dịch Hồng Đức cả đời không kết hôn, Giang Mỹ là nữ nhân đi theo hắn thời gian dài nhất, sinh cho hắn Dịch Kỳ, cũng không thể đổi lấy một tờ giấy chứng Tân Chi cũng muốn tờ giấy đó, Dịch Hồng Đức từ chối, bà giận dỗi trốn đó, Dịch Tuyên đã ở trong bụng bà bốn thôn sơn dã, Đổng Tân Chi thể chất yếu ớt, không thể lao động, suốt ngày quay quanh có bốn bức Tuyên thường đói bụng và thấy Đổng Tân Chi khóc hết lần này đến lần khác, nếu lúc ấy bà không tùy hứng như vậy, hiện tại hắn hẳn là một thiếu gia có cuộc sống sung chỉ biết khóc, nhưng nước mắt cùng hối hận căn bản không thể làm lấp đầy cái bụng Tuyên trời sinh một khuôn mặt lạnh như băng, cặp mắt tử khí làm tất cả mọi người trong thôn không tự chủ được mà đi đường vòng qua người lớn ngại mẹ con bọn họ đen đủi, từng muốn đem bọn họ đuổi ra khỏi Tân Chi trốn ở trong nhà khóc lóc, Dịch Tuyên chạy ra đánh nhau với kẻ cầm đầu. Vóc dáng hắn nhỏ nhắn, trên người lại không mấy lượng thịt, nhưng vô cùng linh hoạt. Hắn trèo lên người, cưỡi cổ, hắn túm tóc, chọc vào mắt, bất luận người khác mắng như thế nào đánh như thế nào, hắn đều không hắn đánh nhau đều không màng tất cả như thế một lần đó hắn đều không muốn sống như vậy, hắn không sợ đói, không sợ đau, hắn chỉ là không muốn nhìn thấy Đổng Tân Chi lại tiếp tục khóc."Sau này không có mẹ em kéo em ra, em cảm thấy thoải mái một chút."Dịch Tuyên bình tĩnh, trong giọng nói thật sự có vài phần không sao."Tuy rằng mẹ của em vô dụng như vậy, nhưng mẹ tốt xấu gì cũng đã ở bên em mười năm."Thanh âm hắn thực yếu ớt, nhưng càng yếu càng làm Tân Nguyệt cảm thấy đau lòng."Em đi thăm mẹ, đường đi rất xa." Hắn nghiêng đầu, nhẹ nhàng dựa vào vai Tân Nguyệt, "Chị có thể cho em dựa một chút hay không, em rất mệt."Hắn không trách cứ Tân Nguyệt một chữ vì thái độ kỳ quái cùng chất vấn cường ngạnh của cô hôm nay, nhưng Tân Nguyệt như cũ vẫn cảm giác áy náy bao phủ. Cô rốt cuộc biết vì cái gì mà hôm nay hắn mặc tây trang là đi tảo mộ."Em sẽ vẫn luôn ở bên chị, đúng không?"Tân Nguyệt đắm chìm trong sự áy náy, Dịch Tuyên hai tay không biết từ lúc nào đã ôm lấy người cẩn thận vuốt ve eo cô, môi mỏng lạnh áp vào cổ cô, vô tình chạm vào làn da mềm mại của cô."Nguyệt." Hắn nói giọng khàn khàn "Mặc kệ chuyện gì phát sinh, chị đều sẽ không rời xa em, có phải không?"Hắn đang dụ hoặc Nguyệt hiểu biết cô đang hỏi cái gì, nhưng hắn tránh nặng tìm vẫn không muốn nói bất cứ chuyện gì về Chiêm Chí chỉ là đem chính mình giả thành bộ dáng đáng thương, làm cô động đều biết. Nhưng cô vẫn cứ trầm luân vào đấy.***Đào Anh nhà quá hiểu chị, chị nhà sẽ không có biện pháp gì từ chối ảnh đâu. 🐻 Tác giả Hàn Đại Bảo🐻 Thể loại Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt sủng.🐻 Editor Oneday1303✦ VĂN ÁN ✦Lão đại tối tăm cố chấp dính người X Đại tỷ thanh lệ ôn nhu kiên 19 tuổi, Tân Nguyệt mang theo một thiếu niên về âm trầm, lạnh lùng, trên khuôn mặt tuấn mỹ mê hoặc là sự hờ hững vô Nguyệt cưng chiều hắn, bảo vệ hắn, cho hắn vô vàn những sủng ái cùng bao họ nương tựa lẫn nhau, cùng nhau vượt qua vô số những đêm đen không thấy ánh mặt này, thiếu niên trưởng thành xuất hiện một doanh nhân vô cùng trẻ là một người đàn ông với đôi mắt trái màu dù người đàn ông ấy có khuôn mặt vô cùng xinh đẹp và quyến rũ, nhưng thủ đoạn lại tàn độc, máu lạnh vô tình, Z thành người người đều sợ nọ, bên người hắn xuất hiện một cô gái ấy sở hữu một khuôn mặt thanh lệ, khí chất lãnh diễm, dựa vào khuỷu tay hắn, bộ dạng điềm tĩnh đi người có mặt đều nhìn thấy nam nhân rũ mắt, sâu trong ánh mắt ấy là tận cùng của cố chấp đến mức không muốn xa mặt Tân Nguyệt, Dịch Tuyên trước nay đều ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả lúc muốn ôm hôn tên tiểu tử này đều mang theo cẩn thận cùng thành một ai biết, thế giới của Dịch Tuyên vốn dĩ không có ánh mặt trời, chỉ có một ánh trăng duy trăng ôn nhu ấy, là ánh sáng duy nhất của hắn, cũng là toàn bộ chấp niệm của hắn.— Em mang đến cho tôi một cuộc đời mới, liền định sẵn sẽ theo tôi tới già.— Bóng tối vô ngần, chỉ có em là ánh trăng duy nhất của mình tôi. Sau sự kiện đường ray kinh hồn ngày đó, chú Dịch liền có Nguyệt theo thường lệ đi đến lầu trệt đưa đồ sinh hoạt cho họ, dì Giang Mỹ đang ở trong phòng thu dọn hành phòng khách, Dịch gia gia ngồi ở ghế bập bênh, ánh mắt ngây ngốc nhìn quạt trần Tuyên ngồi xổm cạnh chân Dịch gia gia, hắn ôm đầu gối đem chính mình cuộn ở một góc, không hề tức thấy cửa động tĩnh, Dịch Tuyên giương mắt nhìn Tân Nguyệt, thời điểm ấy ánh mắt hắn sáng lên một chút, nhưng rất nhanh liền tối sầm Nguyệt có chút sợ hãi khi nhìn vào đôi mắt Dịch mất tự nhiên dời tầm mắt đi, Dịch Kỳ từ trong phòng ôm búp bê nhảy ra tới, "Chị Nguyệt!""Kỳ Kỳ." Tân Nguyệt ngồi xổm xuống nhìn con bé, cười hỏi, "Ăn cơm xong chưa? Chị có mang theo bánh kem mà em thích nhất này, hiện tại có muốn ăn luôn không?""Muốn ạ!" Dịch Kỳ vui vẻ dùng sức gật đầu."Tân Nguyệt." Trong phòng dì Giang Mỹ gọi Nguyệt lên tiếng, đem bánh kem đưa cho Dịch Kỳ, dặn dò con bé không được chây tay vào quần áo, sau đó đứng dậy đi vào Dịch lần này ra ngoài không phải việc nhỏ, ở nhà tù mười năm hay tám năm đều không thể trốn thoát được. Dì Giang Mỹ suy nghĩ hết thảy những biện pháp để cứu chú ra, Tân Nguyệt cũng vận dụng các mối quan hệ của ba ba mình, vẫn không thay đổi được trong phòng, Tân Nguyệt muốn an ủi dì Giang Mỹ, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng tinh xảo không chút tiều tụy của dì, tựa hồ không cần cô an Mỹ phải đi xa, bà căn bản muốn thay Dịch gia gia tìm một viện dưỡng lão, sau đó mua vé xe đi phía Nam. Bà chỉ mang theo một mình Dịch Kỳ đi. Dịch gia gia và Dịch Tuyên đối với bà là gánh nặng, là phiền toái, bà ta sợ tránh còn không ra một phong bì từ trong rương hành lý đặt lên tay Tân Nguyệt."Lần trước ở bệnh viện, các bác sĩ đã nói lão gia chỉ còn sống được mấy tuần, tiền này là tiền tiết kiệm của dì, con đem đi mua cho ông ấy vài bộ áo mới. Mồ mả gì đó, chúng ta hiện tại đặt mua không nổi, con hãy tìm một nơi nào đó mà đem chôn.""Dì Giang Mỹ......" Tân Nguyệt nhíu nhíu mày, muốn nói cái gì đó, Giang Mỹ lại trực tiếp đánh gãy lời cô."Dì biết con muốn nói gì. Nhưng hiện tại Dịch gia ta không còn như trước kia, nhà của chúng ta với tình huống hiện tại thậm chí so với nhà con còn kém hơn." Giang Mỹ ý thức lời nói của bản thân, xin lỗi sau đó liếc nhìn Tân Nguyệt một cái, không có ý định dừng lại"Dì biết con là một cô gái tốt, niệm tình chú Dịch và Dịch gia trong ba năm đã giúp con nhiều như vậy. Tân Nguyệt, con cũng thấy rồi đó, chú Dịch vào tù, Dịch Kỳ lại như nhỏ như vậy, ta không thể để con bé sau này lại đi theo con đường của cha nó. Tân Nguyệt, dì cần phải sống, Kỳ Kỳ cần phải sống, chúng ta không thể cả đời sống ở nơi âm u tối tăm này được"Tạm thời trước mắt chú Dịch không xảy ra chuyện gì, trừ bỏ dì Giang Mỹ đem theo giấy chứng minh ra, tiền tài trên mặt chưa từng bạc đãi tại với cách nói trăm ngàn chỗ hở của bà ta, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến khuôn mặt ngây thơ đáng yêu của Dịch Kỳ, Tân Nguyệt không biết nên phản bác thế nào hoặc cản trở ra Nguyệt không có muốn nhận phong bì kia, cô tự mình đưa dì Giang Mỹ ôn hoà ra tận đứng ở ngoài cửa lớn nhìn theo thân ảnh ôn hòa của Giang Mỹ càng lúc càng xa, lại quay đầu nhìn phía những thước vuông phía sau lưng. Bên trong không ngừng vang lên câu nói của dì Giang Mỹ "Sống không qua mấy tuần" về Dịch gia gia, còn có người từ đầu đến cuối cô chưa hề nhìn thấy, đề cập tới Dịch Nguyệt nghĩ, cô có thể giúp Dịch gia gia tìm viện dưỡng lão, nhưng Dịch Tuyên sẽ ở đâu?"Kẽo kẹt ~" một tiếng, cửa lớn bị người từ trong phòng đẩy phòng là ánh mặt trời nhiệt liệt, Dịch Tuyên tựa như có chút sợ hãi với ánh mặt trời nóng rực, hắn tránh ở phía sau bóng của cửa, mặt vô biểu tình càng thêm có vẻ tái nhìn Tân Nguyệt, ánh mắt sâu kín mang theo nghiên cứu tìm tòi cùng trào phúng, "Chị cũng muốn đi à?"Tân Nguyệt nói " Chị vốn dĩ liền không thuộc về nơi này."Dịch Tuyên không nói trời nắng quá gắt, một bên trán Tân Nguyệt toát ra mồ hôi. Cô bỗng nhiên nhớ tới quyết định trước kia của chú Dịch khi đem Dịch Tuyên trở về, chú nói với dì Giang Mỹ rằng" Nó là con của tôi, tôi đương nhiên muốn đem hắn trở về, cho dù là nghèo hay giàu có đều không thể thay đổi được huyết thống máu mủ. "Nhưng mà, hiện tại đừng nói đến huyết thống máu mủ gì cả, ngay cả sinh hoạt thôi cũng không thể tự gánh vác được, người thân duy nhất thì bị bắt giam mấy năm, hắn chỉ còn lẻ loi một mình."Sao lại nhìn tôi như vậy? " Dịch Tuyên biểu tình không chút phẫn nộ, ngược lại cậu còn âm u mà nhìn Tân Nguyệt, ánh mắt ấy sắt bén như đao."Em sẽ lại tổn thương chính mình lần nữa chứ?" Có lẽ bởi vì đứng dưới ánh mặt trời hơi lâu, Tân Nguyệt cũng không có bị ánh mắt âm u của cậu dọa nạt "Nếu chị không để em một mình, có phải em sẽ cảm thấy tốt hơn?"Ánh sáng trước mắt biến hóa, Tân Nguyệt chỉ giật mình mơ hồ thấy được khóe môi Dịch Tuyên nhếch lên, cặp mắt tối tăm kia có phải hay không do ánh sáng chiếu vào, cô cũng không rõ."Đinh linh linh ~ đinh linh linh ~"Di động vang Nguyệt từ trong mộng tỉnh lại, lọt vào tầm mắt là trần nhà màu xám tro quen thở dài nhẹ nhõm một nằm nhớ rõ bắt đầu từ khi nào, cô thường xuyên mơ thấy Dịch Tuyên, mơ thấy thời điểm bản thân gặp cậu. Trong mộng manh theo một sắc thái u ám, ngay cả ánh mặt trời giống như bị một lớp sương mỏng mờ mờ che mất."Đinh linh linh ——"Tiếng chuông điện thoại đột nhiên im bặt, khiến cho thần trí đang trên mây của Tân Nguyệt phục hồi phòng an tĩnh hai giây, tiếng chuông lại vang lên Nguyệt nhíu mày, từ trong chăn ngồi dậy tiếp điện thoại."Alo?""Alo, cô là người giám hộ của em học sinh Dịch Tuyên phải không? Tôi là chủ nhiệm của em ấy, tôi họ Cao. Chuyện là thế này, bởi vì ngày hôm qua có mở họp phụ huynh mà cô không tới tham dự, tôi chỉ muốn hỏi xem cô có thể dành một chút thời gian để tới trường một chuyến được không?""Họp phụ huynh?" Tân Nguyệt mờ năm trước đây, Tân Nguyệt ở quê tìm được một viện dưỡng lão tốt đem Dịch gia gia an trí ở đấy, lại đem Dịch Tuyên mang về Z thành. Cô tìm cho cậu một trường ký túc xá, tạo điều kiện cho cậu có cơ hội được đọc Dịch Tuyên giống như trời sinh mang theo ý chí đối nghịch. Ngày đầu tiên cô đưa cậu đến trường, ngay lập tức nhận được cuộc điện thoại của lão sư bảo cậu đánh nhau với bạn học. Khi đó cô mới vừa tiến vào đại học, chuyện của bản thân thôi đã muốn sứt đầu mẻ trán rồi, mỗi tháng còn phải chạy đến trường Dịch Tuyên để trấn an lão sư thiếu chút nữa bị cậu làm cho máu chạy thẳng lên não, cô thật sự rất mỏi Tuyên dường như nhìn ra vẻ mặt mệt mỏi của cô. Mỗi khi gặp mặt ở trường học, cậu đều nhìn lão sư với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt Nguyệt hiểu được sự quan tâm của cậu, nhưng quan tâm cô không đại biểu cho việc làm lão sư tức giận. Cô kiên nhẫn nói với cậu, nếu em không muốn liên lụy đến chị, vậy thì phải ngoan ngoãn nghe cuộc nói chuyện hôm ấy Dịch Tuyên quả thật không gây rắc rối nữa, Tân Nguyệt thoải mái rất nay cuộc điện thoại gọi tới có phần kỳ 3 năm họp phụ huynh cho Dịch Tuyên cô chưa lần nào vắng mặt, nhưng lần này cô lại không hề biết một chút gì lòng cô liền có dự cảm không điểm Tân Nguyệt đuổi tới trường học thì bọn học sinh đều đang trong lớp, sân trường thực an không muốn đi về phía cầu thang để băng qua lớp học, như vậy Dịch Tuyên sẽ không phát hiện giờ còn đang trong giờ dạy học, giáo viên trong văn phòng không nhiều Nguyệt nhìn một vòng, không có vị lão sư quen mắt đâu, liền gõ cửa hỏi thử "Xin lỗi vì quấy rầy, xin hỏi vị nào là Cao lão sư ạ?"Một vị nam lão sư trẻ tuổi trẻ nghe vậy tiếng nhấc tay "Là tôi."Cao Phi dẫn Tân Nguyệt tới một phòng riêng để họp, anh đưa cho cô một ly nước sau đó ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu vẫn luôn dừng trên người Tân Nguyệt tiếp nhận ly nước, nhìn thẳng vào tầm mắt anh, cô khéo léo mà mỉm cười "Thật ngại quá Cao lão sư, ngày hôm qua vắng mặt trong cuộc họp phụ huynh, rất xin lỗi.""Không có việc gì đâu." Ý thức được chính mình thất lễ, Cao Phi nhanh chóng dời đi tầm mắt, xấu hổ mà thanh thanh giọng nói, "Khụ khụ, bởi vì tôi tháng trước vừa mới tiếp nhận lớp học của em Dịch Tuyên, khả năng đối với học sinh trong lớp hiểu biết còn chưa nhiều. Tôi có thể hỏi một cô một câu không, cô là gì của em ấy vậy?"Tân Nguyệt lễ phép đáp "Tôi là chị của em ấy.""Vậy cha mẹ đâu?" Sau khi Cao Phi hỏi ra vấn đề này, thấy Tân Nguyệt vẫn luôn duy trì nụ cười điềm đạm, một chút cũng không muốn trả lời câu hỏi này, anh rất thức thời mà thay đổi chủ đề, "Cô đối với chuyện sinh hoạt trong lớp của em Dịch Tuyên có hiểu biết nhiều không?"Tân Nguyệt dừng một chút, bình tĩnh nói "Dường như không biết nhiều."Cao Phi nhìn chăm chú vào nữ sinh xinh đẹp tầm chỉ mới học đại học, biểu tình phức tạp."Reng reng reng ——"Chuông tan học vang lên, trong trường học bắt đầu náo nhiệt Phi dẫn Tân Nguyệt ra khỏi phòng họp, Tân Nguyệt mặt mang nụ cười nói "Cảm ơn lão sư Cao vì đã nói tình huống cho tôi biết. Tôi sẽ nghĩ cách."Cao Phi sắc mặt có chút trầm trọng mà hướng phía cô gật khỏi trường học, Tân Nguyệt đi vào một quán trà sữa quen thuộc bên cạnh gọi một ly trà sữa, thời điểm đang đợi trà sữa tới, cô gọi điện thoại cho Dịch thoại chờ máy rất lâu, mãi cho đến khi tiếng chuông sắp dứt thì có người bắt máy."Nguyệt."Giọng nói Dịch Tuyên dày đặc buồn ngủ, trầm thấp thật sự mới ngủ Nguyệt trong lòng xuất hiện một cổ nhiệt lưu khó hiểu, làm cô dừng trong chốc lát, "Em đang ở đâu?"" Trường học."" Chị ở ngay quán trà sữa gần trường em." Tân Nguyệt đi thẳng vào vấn đề "Mau tới đây gặp chị."Cúp điện thoại xong, vừa lúc trà sữa Nguyệt cầm ly trà sữa ngồi ở một góc tiệm, ánh mắt ngưng ở đầu ống hút." Dịch Tuyên ở trường học đánh nhau ẩu đả với các bạn học khác, nhưng tôi nghe nói bối cảnh của em ấy rất lợi hại, các lão sư đều rất sợ em ấy. Tuần trước, Dịch Tuyên ở bên ngoài trường học cùng một đám thanh niên lêu lổng kéo bè kéo lũ đi đánh nhau, đem một người trong đối phương đánh tới xương sọ làm vỡ, hiện tại còn đang nằm trong tình huống nguy kịch. Tôi tin cô cũng biết, nếu chuyện này tái phạm thêm một lần nữa, em ấy rất có thể không tốt nghiệp được. Lúc trước hiệu trưởng đã muốn mời cô tới, nhưng Dịch Tuyên nói nếu ai mời cô tới, em ấy sẽ đem cái xương sọ của hiệu trưởng đập nát. Nói đến đây có chút buồn cười, chúng tôi thân là lão sư, thế lại bị học sinh uy hiếp."Ánh mặt trời ngoài cửa hàng không quá nóng không quá gắt, nhưng hồi tưởng lại những lời Cao Phi nói, Tân Nguyệt lại cảm thấy xung quanh xuất hiện từng đợt lạnh cả đầu cô bỗng nhiên dần hiện ra hình ảnh giấc mọng của 3 năm trước, Dịch Tuyên yên tĩnh trong bóng tối, thời điểm cận kề cái chết trên mặt hắn lại tràn đầy nụ cười bệnh trạng cuồng nhiệt như năm qua, Dịch Tuyên ở trước mặt cô biểu hiện ngoan ngoãn quá mức, thế nên cô thiếu chút nữa quên mất, sau lớp da người xinh đẹp ấy che dấu đi một linh hồn u tối cỡ nào." Tôi không nói gạt cô, tôi cũng phải suy nghĩ rất lâu mới dám gọi điện cho cô. Trước đó, có rất nhiều lão sư đến khuyên ngăn tôi, bọn họ đều đã từ bỏ Dịch Tuyên, chỉ hi vọng cùng em ấy không liên quan gì với nhau, miễn sao cho Dịch Tuyên nhanh chóng tốt nghiệp là xong. Nhưng tôi nghĩ, làm lão sư, tôi cần thiết phải báo cho người giám hộ biết, từ bỏ hắn cũng không phải xuất từ ý tứ của chúng tôi. Thứ cho tôi nói thẳng, Dịch Tuyên có đôi khi thật sự không giống như là một học sinh bình thường."Đang nghĩ ngợi tới, đột nhiên ánh sáng trước mắt tối sầm lại, Dịch Tuyên một thân mặc đồng phục đen ngồi xuống đối diện Nguyệt thu hồi suy nghĩ xa xăm, tầm mắt chuyển qua người hắn,Diện mạo Dịch Tuyên cùng Dịch thúc thúc cũng không giống nhau lắm, ngũ quan hắn so với Dịch thúc thúc đẹp hơn nhiều, thậm chí so với mấy người mẫu ca sĩ cô thấy còn ngon trai hơn. Rõ ràng cậu có một cặp mắt đào hoa, nhưng cặp mắt kia thời điểm nheo lại thì thập phần hung ác nham hiểm, rất đáng sợ. Cậu không thường cười, không có biểu tình là biểu tình hắn am hiểu quá thân hình cậu lại cực kỳ giống với thúc thúc ôn hoà, lưng thẳng tắp, tứ chi thon dài cân xứng,bả vai rộng lớn rắn chắc. Lúc này, thân vận đồng phục đen làm cậu thoạt nhìn chẳng khác nào nam chính băng sơn từ ngôn tình bước ra, từ khi Dịch Tuyên bước vào tiệm, là cô chủ tiệm trà sữa đã hướng bên này nhìn xung quanh không dưới mười Nguyệt ở trong lòng thở dài một hơi, nỗ lực cười với cậu một cái, đem ly trà sữa một ngụm chưa động trong tay đẩy về hướng hắn, "Trời lạnh, em uống giúp chị đi."Dịch Tuyên nhìn cô, trong mắt một mảnh đen nhánh. Rõ ràng sở hữu một gương mặt xinh đẹp tựa như thiên sứ, nhưng mặt mày lại bao phủ một lớp u tối nhàn nhạt làm cậu thoạt nhìn chẳng khác nào ác ma dưới từ địa cầm lấy trà sữa ly hút hai hớp, sau đó buông ra, lúc mở miệng giọng nói có chút chán ghét, "Quá ngọt."Tân Nguyệt giật mình, "Vậy đừng uống.""Không được." Dịch Tuyên cúi người tới gần Tân Nguyệt, nở nụ cười tà ác đem Tân Nguyệt trong tầm mắt phóng đại, "Chị đưa, tôi nhất định phải uống."*** Hết Chương 2 *** Tần Thừa sớm đã chuẩn bị chu toàn bữa tiệc tối nay, một bữa tiệc không có ai khác ngoài mấy người bọn cảnh về đêm của Binjiang một quận của Hàng Châu thực sự vô cùng đẹp mắt. Tân Nguyệt ngồi ở ghế chính trung tâm, những người khác ngồi dọc theo phía tay phải của cô ở đây, Dịch Tuyên chủ động không uống rượu, Tần Thừa cũng không dám rót cho cậu. Cậu cùng Tân Nguyệt uống chung một ly nước cam, trông thật sự rất Thanh Nhuế ngồi bên cạnh, nhìn Dịch Tuyên nhấp từng ngụm nước cam, suýt chút nữa thì rớt cằm ra ta quen biết Dịch Tuyên được một thời gian, nói lâu thì không lâu lắm, mà ngắn cũng chẳng phải ngắn, nhưng khi hai người gặp mặt, cô chưa từng thấy anh uống gì ngoài rượu, nhưng hôm nay sao lại như vậy?So với cô ta, Tần Thừa và Lê Thiên Hạo lại thật sự rất bình mặt người ngoài là sói, nhưng trước mặt Tân Nguyệt lại là cún con. Sự đối ngược này của Dịch Tuyên, họ đã thấy nhiều rồi, nên chẳng một chút ngạc nay, tất cả mọi người ngồi trong phòng riêng này ai nấy cũng đều xuất thân từ gia đình giàu có và có lý lịch. Thi đại học đối với họ chỉ là một đoạn phim lướt qua, còn tương lai của bọn họ đã được trải sẵn trên thảm đỏ, chỉ chờ họ từng bước đi rằng thi xong đại học là họ đã hoàn toàn được tự do, thoát khỏi cánh cổng trường, nhưng ba năm cấp 3 vừa trôi qua đối với họ thực sự cũng rất mệt mỏi, chẳng nhẽ lại không thể mở một bữa tiệc lớn vui vẻ cùng nhau hay sao?Trong bữa tiệc, Chiêm Thanh Nhuế đã cố gắng nói chuyện với Tân Nguyệt vài lần nhưng đều bị từ chối, cô cố gắng tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra giữa Dịch Tuyên và Tân Nguyệt thông qua Tần Thừa và Lê Thiên Hạo, nhưng cả hai đều đang uống rượu, nói chuyện trên trời dưới đất vui vẻ đến mức không mảy may để ý đến Thanh Nhuế tức giận đến mức chỉ biết ngồi uống rượu một gần xong, Dịch Tuyên đột nhiên đứng dậy, đặt giấy ăn lên trên bàn, " Tôi đi vệ sinh đã""Em cũng đi!""Em cũng đi, em cũng muốn đi! "Cậu vừa mới đứng dậy, Chiêm Thanh Nhuế cùng Tần Thừa cũng đứng dậy muốn đi Tuyên nhìn Tân Nguyệt, như thể đang đợi cô trả Nguyệt đang cúi đầu ăn canh, vừa ngước mắt lên đã thấy Tần Thừa thuận tay cầm bật lửa trên bàn đi. Trong lòng biết bọn họ muốn làm gì, cô tiếp tục uống canh, rũ mắt xuống, nhẹ giọng nói "Đi đi."Khi cả ba người họ đi khỏi, trong phòng giờ chỉ còn hai người là Lê Thiên Hạo và cô. Lê Thiên Hạo duy trì bộ mặt lấy lòng gắp thêm thức ăn bỏ vào chén cô, rót thêm nước, chăm chỉ như một chú ong Thừa và Lê Thiên Hạo học cùng lớp với Dịch Tuyên ba năm, không cần nói Dịch Tuyên cũng hiểu, nhưng từ khi bắt đầu quen Tân Nguyệt, Lê Thiên Hạo đã có cảm giác vừa quý vừa sợ Tân là ngoại hình của Tân Nguyệt không hề đáng sợ mà còn có nét xinh đẹp, dịu dàng, nhưng khi cô lạnh lùng không nói lời nào lại khiến người ta cảm thấy đầy khí thế. Sau khi làm quen với Dịch Tuyên và nhân tiện tìm hiểu tình hình của Tân Nguyệt trên đường đi thì Lê Thiên Hạo cảm thấy Tân Nguyệt thật sự là không khác một "chị đại" là vì Lê Thiên Hạo luôn cư xử rất tốt trước mặt cô, nên Tân Nguyệt cũng đối xử nhẹ nhàng với anh hơn một chút."Thiên Hạo, tự cậu ăn đi, đừng lo cho tôi!"Khi Tân Nguyệt đang nói, trong phòng bỗng vang lên tiếng nhạc "rock and roll", âm thanh rất lớn, khiến cho cô sửng Thiên Hạo đang rót nước trái cây, cúi đầu nhìn xuống vừa hay thấy điện thoại của Chiêm Thanh Nhuế đang đổ chuông. Anh không chút nghĩ ngợi, trực tiếp nhấn phím tắt, quay lại tiếp tục rót nước cho cô."Chị Nguyệt, chị đừng ngừng đũa nha. Ăn nhiều một chút, trông chị càng ngày càng gầy rồi đó. ""Cảm ơn!" Tân Nguyệt cẩn thận sờ lên khóe miệng. Nhìn qua điện thoại mà anh vừa ngắt, cô nhàn nhạt hỏi "Cậu ngắt điện thoại của người ta như thế có được không? Cô ấy sẽ tức giận đấy?""Không sao đâu chị, ai bảo cô ấy phiền phức quá chi!"Tân Nguyệt mỉm cười, "Chị hình như chưa gặp cô ấy bao giờ, cô ấy tên gì vậy?""Chiêm Thanh Nhuế, cô ấy là học sinh của trường bên cạnh". Lê Thiên Hạo vừa ngồi xuống vừa nói, chân vừa khụy xuống, anh chợt nhớ ra đây là vị trí của ai, liền đổi sang ghế trống bên trái của Tân Nguyệt" Vốn dĩ em không muốn cho cô ấy đến đây, nhưng lần trước cô ấy yêu cầu em phải qua đêm với Tần Thừa, thế nên lần này Tần Thừa muốn trả ơn cô ấy!"Giọng điệu khi nói chuyện của Lê Thiên Hạo có chút khinh thường, dường như anh ta đã hoàn toàn quên rằng vừa rồi chính anh ta đã đưa xe đến đón Chiêm Thanh Nhuế."Cô ấy vì anh Tuyên mới chơi với chúng em." Anh nhỏ giọng nói "Anh Tuyên nói cô ấy mắc bệnh thần kinh."Tân Nguyệt muốn bật cười, nhưng kìm xuống được, "Đừng nói linh tinh!"Dịch Tuyên nhập học sớm, cậu lại nhỏ tuổi hơn bọn họ, nhưng mọi người xung quanh đều gọi cậu là anh trai., đặc biệt là Lê Thanh Hạo. Anh ta hơn Dịch Tuyên một tuổi, nhưng mở miệng ra là lại gọi anh Tuyên, điều này làm Tân Nguyệt cảm thấy rất buồn cười."Thật là! Cô có bệnh công chúa à!"Nghe thấy tiếng vọng bên ngoài, nghĩ rằng Dịch Tuyên sắp trở lại, Lê Thiên Hạo vội quay lại chỗ của mình ngồi. Thiên Hạo hiếm khi đề phòng như thế, chỉ là anh ta sợ Dịch Tuyên đẩy cửa vào, thấy anh ta ngồi cùng Tân Nguyệt, chắc chắn sẽ rất tức mắt Tân Nguyệt rơi vào chiếc điện thoại xa xỉ của Chiêm Thanh Nhuế, cô trầm ngâm suy nghĩ một Thanh Nhuế vì Dịch Tuyên mới chơi với bọn họ, như vậy chắc chắn là do khuôn mặt đẹp trai không tì vết của Dịch Tuyên, tưởng chừng có rất nhiều cô nữ sinh muốn chơi với bọn họ, nhưng Chiêm Thanh Nhuế lại là vì Tân Nguyệt. Người duy nhất cô thấy cho đến nay chơi thân với bọn họ, và đó là hai lần liên đang nghĩ tới Dịch Tuyên thì ba người kia trở lại Thừa vừa đẩy cửa vào đã mang theo mùi khói của thuốc Nguyệt cực kỳ nhạy cảm với mùi khói thuốc lá, cô che miệng mũi lại vì sợ hắt đó, Dịch Tuyên đi vào. Cậu ngồi xuống chỗ bên cạnh, mùi hương trên người cậu tỏa ra thật thoải Nguyệt có chút nghi ngờ mà ngước lên Tuyên cúi đầu mỉm cười với cô, nhẹ giọng nói "Em thật sự đi vệ sinh mà, chị vẫn đang ở đây, em làm sao dám hút thuốc!"Giọng điệu của cậu quá mức tự nhiên, Tân Nguyệt nghe mà không sao tìm ra điều không đúng ở Thừa ở một bên náo loạn cuối cùng cũng ăn xong, liên tục đòi đi sang quán đây, chỉ có Tân Nguyệt và Dịch Tuyên không uống rượu, cô nói muốn đi tiễn bọn họ nhưng Chiêm Thanh Nhuế lại nói " Không cần đâu chị, chị về nhà trước đi, cứ để Dịch Tuyên đi xe của em là được."Giọng nói của cô ấy thật hoạt bát, sôi nổi, nhưng khi nhìn về Dịch Tuyên thì đôi mắt đầy mê luyến." Được rồi..." Tân Nguyệt suy nghĩ một chút, đang định dặn dò Dịch Tuyên ban đêm không nên lái xe quá nhanh, nhưng eo của cô lại bất ngờ bị ôm Tuyên từ phía sau bước tới, ôm lấy cô đẩy cửa đi ra ngoài, đầu không nhìn lại "Tần Thừa, cậu đưa cô ấy đi đi."Tần Thừa lớn tiếng đáp lại từ phía sau "Okey anh!"Trong xe, Tân Nguyệt nghiêng mắt nhìn thiếu niên đang co ro trên ghế lái, sốt sắng nói "Dịch Tuyên, em như vậy sau này làm sao tìm được bạn gái chứ!"Dịch Tuyên thậm chí còn không nâng mí mắt lên mà nói "Em có rồi!"Cậu trả lời quá nhanh, khiến cho Tân Nguyệt giật mình, tay lái cầm không vững, giật mình nghiêng người sang một bên, suýt nữa thì xe của họ đâm vào lan can bảo vệ bên Tuyên mở mắt ra, thấy Tân Nguyệt đang liếc nhìn về phía gương chiếu hậu, giọng điệu cô bình đạm thản nhiên nói " Vừa rồi chị bị ánh đèn làm chói mắt!"Cậu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu lúc sau, cậu khẽ cong môi cười, lại nhắm mắt một lần nữa, nghiêng đầu sang một Nguyệt thở dài nhẹ bar D& đầu tiên sau khi thi đại học xong, trước nửa đêm, quán bar đã đông nghẹt Nguyệt không xuống xe, Dịch Tuyên cũng không xuống xe nên chiếc xe dừng lại ở ven quanh có rất nhiều xe đi lại, tất cả đều đi đến quán bar. Có một chiếc xe nghĩ là xe của Tân Nguyệt đậu cản đường đi, ở phía sau bấm còi inh phục vụ đỗ xe nhận thấy tình hình ở đây không ổn, liền bước tới muốn thuyết phục xe hai người rời đi, nhưng sau khi đỗ xe và nhìn vào biển số, anh ta quay lại thuyết phục các xe phía sau rời lúc sau, chữ G lớn màu trắng dừng lại sau lưng Tân Nguyệt, Tần Thừa và Lê Thiên Hạo nhảy ra khỏi xe, nhìn vào hàng xe đang xếp hàng dài dằng dặc ở lối vào quán bar, rồi chạy lại chỗ Tân Nguyệt nói "Chị Nguyệt, bãi đỗ hôm nay chật kín chỗ luôn rồi! Chúng ta chắc sẽ không còn chỗ để xe đâu ha?!"Tân Nguyệt mỉm cười " Sẽ không có chuyện đó đâu. Chị đã gọi điện cho Triệu Khải, mọi người đi vào bằng cửa lách, anh ấy sẽ đợi ở đó.""Thật sao? Chị Nguyệt muôn năm!"Chiêm Thanh Nhuế lùi lại phía sau, cô có chút không Thừa và Lê Thiên Hạo cũng có thể được coi là những người máu mặt ở thành phố Z, nhưng bọn họ nói chuyện với Tân Nguyệt lại vô cùng nhẹ nhàng, giống như dáng vẻ của chú cún lạnh lùng nhìn Tân Nguyệt qua cửa sổ xe, thầm nghĩ, lái xe D&M thì thế nào? Một người phụ nữ ăn mặc đơn giản, vẻ mặt thuần khiết, đi một chiếc xe hơi bình thường, nhưng lại bước chân vào quán bar, tưởng rằng ăn mặc như thế thì có thể giả bộ là thanh cao hay sao?Cuối cùng, Dịch Tuyên bước ra khỏi xe, ghé mặt vào cửa sổ, nói với Tân Nguyệt "Về đến nhà nhớ gửi tin nhắn Wechat* cho em nhé."* Wechat là một trang mạng xã hội tương tự Zalo, Facebook ở Việt Nam."Được rồi, chị biết rồi." Tân Nguyệt gật đầu vẫy tay với cậu, mỉm cười nói "Em vào chơi đi.""Tạm biệt chị Nguyệt!""Tạm biệt."Bên ngoài cửa sổ xe, bóng dáng của Dịch Tuyên hơi gầy, Tần Thừa và Li Thừa đi bên cạnh anh, tay khoác lên vai nhau, Chiêm Thanh Nhuế chống tay ra phía sau đi theo sau lưng Dịch Tuyên, lâu lâu lại quay nhìn xem xe của Tân Nguyệt có còn ở đó không, họ cùng nhau đi đến cửa lách của quán Tuyên có một ngoại hình nổi bật, điều này khiến cậu có sức hút, một lực hấp dẫn mạnh mẽ. Nhưng cậu lại lạnh lùng, im lặng như một cái tủ lạnh. Cậu không đến gần người khác, cũng không để người khác đến gần mình. Tần Thừa và Lê Thiên Hạo là hai người bạn thân duy nhất trong số rất nhiều "người bạn" chơi với cậu cho đến bây ngay cả với bọn họ, Dịch Tuyên cũng không có những hành động gần gũi hơn như khoác vai nhau hay bá vai bá cổ, Tân Nguyệt dường như chưa bao giờ thấy cậu làm điều đó với bất kỳ luôn một mình như vậy, ngay cả khi ở một nơi tấp nập rộn rã, cảm giác cô đơn, vắng vẻ và thê lương tột cùng từ sau lưng cậu vẫn chưa bao giờ biến Nguyệt nhìn theo bóng cậu khuất dần trong góc quán, nhấn nghe chiếc điện thoại đã đổ chuông từ Khải nói "Cậu nói đúng, hôm nay La Bưu cũng đã đặt phòng riêng. Hắn đã tới rồi, một số cổ đông đảm nhận việc xây dựng cũng đã có mặt."Tiếng nhạc chói tai trong quán bar truyền vào trong xe, ánh mắt Tân Nguyệt trầm xuống."Này, Nguyệt?""Triệu Khải.""Tôi đây.""Nếu là cậu, cậu có muốn lấy lại những thứ nên thuộc về mình không?"Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát, rồi mới nói "Dịch Hồng Đức vẫn chưa ra mặt, tài sản của ai để lại cho ai vẫn chưa có quyết định cuối cùng. Hơn nữa, Dịch Tuyên còn quá nhỏ."Nói xong, Thiệu Khải dừng một chút, anh ta nhanh chóng nói thêm "Cho dù là đủ trưởng thành, cũng không dễ dàng tiếp quản một cửa hàng lớn như vậy."Tân Nguyệt chống khuỷu tay lên cửa kính xe, nhìn chằm chằm về hướng Dịch Tuyên biến mất."Triệu Khải, cậu có biết không? Với tính cách của dì Giang Mỹ, nếu biết Dịch Tuyên muốn chiếm đoạt hợp đồng hiện tại, dì ấy nhất định sẽ quay lại giành lấy phần vốn thuộc về Dịch Kỳ, và dì ấy sẽ hoạch định sẵn tương lai tốt nhất cho Dịch Kỳ."Nhưng Dịch Tuyên thì khác."Triệu Khải nhìn Dịch Tuyên và những người bạn của cậu đang bước vào quán bar với đôi mắt sâu nghe Tân Nguyệt nói "Cậu ấy chỉ có tôi mà thôi."Giọng nói trầm xuống và cuộc gọi bị Khải nở một nụ cười, Tần Thừa và Lê Thiên Hạo thay phiên nhau vỗ vai, chào hỏi anh ta."Anh Khải!""Lâu rồi không gặp!"Thái độ của Dịch Tuyên hoàn toàn khác với sự nhiệt tình của bọn lạnh lùng đứng nhìn Triệu Khải bỏ điện thoại vào túi, tiến lên chào hỏi "Dịch Tuyên, lâu rồi không gặp. Vừa rồi, Nguyệt mới gọi điện bảo em buổi tối nhất định phải đón tiếp mọi người thật tốt. Chúc mọi người chơi vui vẻ."Tân Nguyệt sao?Dịch Tuyên lạnh lùng cong môi "Thật sao?""Tất nhiên." Ánh mắt thăm dò của Dịch Tuyên quá mức rõ ràng, thế nhưng Triệu Khải lại trực tiếp bỏ qua ánh mắt đó. Anh đưa mắt về phía Chiêm Thanh Nhuế ở phía sau và mỉm cười chào cô"Người mới phải không? Chào cô, tôi là Triệu Khải."Chiêm Thanh Nhuế đưa tay ra bắt "Chiêm Thanh Nhuế."Thiệu Khải khẽ gật đầu, sau đó quay lại hỏi Tần Thừa, "Tất cả mọi người đều đã đến đây đông đủ rồi phải không?"Tần Thừa hưng phấn nói "Tất cả đều ở đây rồi, đủ hết rồi!""Vậy thì chúng ta lên lầu thôi! Tôi đã dành một phòng bao riêng lớn cho các cậu rồi!""Ồ, thật quá đã! Đi, đi thôi!"***Tác giả có chuyện muốn nói- Dịch Tuyên Bạn gái của tôi là ai, chắc mọi người đều biết rồi đúng không!? Tôi không cần phải nói thêm đâu nhỉ?- Bạn gái cậu Nguyệt tỷ hôm nay thực sự rất mạnh mẽ! Ngôi xưng có chút thay đổi Dịch Tuyên - hắn.***Cả một đêm, Dịch Tuyên đều ở trong hôm nay rất khác thường, cả bọn Tần Thừa đều nhận đầu hắn không có ý định cùng bọn hắn đi chơi, nhưng sau khi Chiêm Thanh Nhuế xuống lầu nói hai câu thì hắn lại lên xe đó Lê Thiên Hạo đã cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng Tần Thừ chỉ chăm chăm khoe chiếc xe yêu của mình, phất phất tay ý rằng không cần nghĩ nhiều, nói rằng Dịch Tuyên chịu đi chơi cũng là không tệ rồi, quan tâm hắn ta nghĩ gì làm chiếc xe sang trọng lần lượt đi ra từ cư xá, lao vùn vụt trong đêm Thừa đam mê đua xe, cậu ta dẫn đầu, theo sau là hai chiếc xe tiến tới vùng ngoại ô ít người qua lại. Lê Thiên Hạo cùng cậu ta so thực lực, vừa đến đường trống liền nhanh chóng vào cho nhiệt huyết giảm xuống, Tần Thừa vừa quay đầu lại, phát hiện ra chiếc Porche màu đỏ luôn một mực đi theo giờ không thấy cùng Lê Thiên Hạo đi dọc đường tìm kiếm, nhưng trên đường ngay cả bóng ma cũng không lại lúc Dịch Tuyên gọi điện thoại đến, nói rằng đang ở D&M, để bọn họ tranh thủ thời gian Tần Thừa liền chạy tới, từ xa đã nhìn thấy chiếc Porsche màu đỏ đang đỗ ở vỉa hè phía đối diện cửa quán bar, nhưng cả dãy dài ghế quầy rượu bên trong cũng chỉ có một mình Dịch Thiên Hạo nhìn thấy cổ áo Dịch Tuyên phanh ra lại còn có vể son môi, kinh hãi cắn răng chặt đến gần trật khớp"Bà mẹ nó! Chiêm Thanh Nhuế lại làm gì cậu rồi? Chị Nguyệt giờ phải làm sao?"Cậu ta nhắc đến Tân Nguyệt, Dịch Tuyên nhàn nhạt liếc nhìn một cái, không trả là Tần Thừa hiểu được chuyện này, cậu nhìn Dịch Tuyên ngồi một mình, Chiêm Thanh Nhuế không thấy đâu, lập tức hiểu ra"À tớ hiểu rồi"Cậu tận lực kéo dài giọng nói của mình, chỉ vào cổ áo có dính son môi của Dịch Tuyên, cười trên nỗi đau của người khác"Khẳng định là Chiêm Thanh Nhuế muốn quyến rũ cậu, kết quả bị cậu đạp xuống có phải không? Hahahahahaha - Đúng là một người phụ nữ hoang đàng*! Đáng đời!"*Hoang đàng chỉ người phụ nữ ăn nói dâm đãng, dung tục, hoặc tính tình cởi mở - cre Lời này của Tần Thừa mang ý tứ sâu Tuyên giương mắt hỏi cậu"Làm sao cậu biết cô ta muốn làm gì?""Tớ nào biết được!" Tần Thừa tay cầm chai bia, cười cười đùa đùa ngồi xuống cạnh Dịch Tuyên"Tớ chỉ là trông thấy cô ta cầm...TT" TT - sextoy - cre cùng hai chữ kia anh không nói ra, chỉ phồng má cười Tuyên đã hiểu, cười hừ một tiếng liền đẩy cậu ta ra"Cút"Lê Thiên Hạo nghe cũng đã hiểu, nhưng có chút lo lắng"Cậu để cô ta lái xe về, bên ngoài đường ngoại thành hoang vu, cô ta làm sao mà về? Chuyện này vạn nhất có xảy ra vấn đề gì, bố cô ta không chắc là sẽ bỏ qua cho chúng ta""Ông ta dám! Ông ta vừa bị anh Tuyên đá ra khỏi Thừa Kiến, hiện tại Thừa Kiến là do anh Tuyên làm chủ, ông ta làm gì được anh Tuyên?""Cũng đúng"Lê Thiên Hạo gật đầu, cảm thấy Tần Thừa nói rất có lý, Dịch Tuyên là ai chứ, bao nhiêu thế lực, hai người bọn họ trong lòng vẫn là còn chút trách mắng, nhưng cậu cũng cảm thấy cần phải nhắc nhở Dịch Tuyên một chút."Tôi nghe cha tôi nói, lão già kia giống như dự định tự khẳng định địa vị xã hội của mình""Phải đấy, tôi cũng nghe cha tôi bảo thế" Lê Thiên Hạo nói đến đấy, Tần Thừa cũng nói theo"Cha tôi còn nói, mấy khách hàng chính của Thừa Kiến đủ để ổng mở cái Thừa Kiến thứ hai."Lê Thiên Hạo nhìn sắc mặt Dịch Tuyên, lựa lời nói"Anh Tuyên, tôi cảm thấy anh vẫn nên đề phòng cẩn thận thì hơn""Cẩn thận chạy được năm vạn thuyền!" Tần Thừa gật đầu đồng đình Tần Thừa với Lê Thiên Hạo ở thành phố Z đều là nhà giàu, trong nhà có tiền có thế, nhất là Tần Thừa, xem bố cậu mở bao nhiêu hội sở là cậu có bấy nhiêu thế Tuyên xưa nay không chủ động kết giao bạn bè, bạn bè đều sẽ tự mình tới tìm cậu. Hắn chỉ quan tâm chọn trong những người muốn kết bạn với hắn, giữ lại những người có thể sử dụng Thừa là như thế, Lê Thiên Hạo cũng vậy, Chiêm Thanh Nhuế đương nhiên cũng chẳng khác quá, Chiêm Thanh Nhuế với bọn cậu có hai điểm không giống nhau ta từ lúc sinh ra đã ở vạch đích, cũng biết Chiêm Chí Đạt đối đầu với hắn, cô tuyệt nhiên biết Dịch Tuyên đối với mình có ý khác, nhưng mà vẫn cam tâm tình nguyện mắc cần có thể tiếp cận Dịch Tuyên, bị lợi dụng dù sao còn hơn không. Cô ta thậm chí còn hi vọng mình có giá trị lợi dụng cao nhất, để có thể lên giường của Dịch ta đắc trí, cho đến khi nhìn thấy email trong máy tính của Chiêm Chí Thanh Nhuế đã không còn nhớ rõ người cùng mình đến quán rượu là ai, nhưng trong ảnh là sáng sau khi kết thúc kỳ thi Đại đó bọn hắn ở D&M thi xong liền cuồng hoang, toàn bộ mọi người đều uống sau đến không biết gì, ngoại trừ Dịch ta nhớ rõ ngày đó Dịch Tuyên nửa đường rời đi không bao lâu sau liền có người tiến đến mời rượu, cô ta muốn chờ Dịch Tuyên về cùng uống nhưng xung quanh vô cùng ồn ào, Tần Thừa giống như bị điên vậy. Bầu không khí quá náo nhiệt, cô ta càng không nhớ được ra ai là người đưa cô ta uống cái thứ đó, càng không nhớ rõ ngụm rượu cuối cùng uống trước khi Dịch Tuyên trở ta chỉ mơ hồ nghe được tiếng Dịch Tuyên trong xe."Đưa cô ta lên xe"Cô ta cho rằng hắn muốn đưa cô về nhàChiêm Thanh Nhuế không xác định được bức hình này là do ai chụp, càng không biết vì sao nó lại ở trong máy tính của Chiêm Chí Đạt, nhưng xâu chuỗi mọi chuyện lại, cô ta chỉ muốn biết tên của đi ký ức đêm hôm đấy, Chiêm Thanh Nhuế đập tất cả mọi thứ trong phòngCô ta gọi điện thoại chất vấn Dịch Tuyên, nhưng ngay sau khi điện thoại được kết nối, giọng nói Dịch Tuyên khàn khàn vang lên, Chiêm Thanh Nhuế lập tức quên đi tất cả."Giọng của anh như này... là không nghỉ ngơi tốt à?"Đầu bên kia im lặng một lát, Chiêm Thanh Nhuế có thể tưởng tượng ra lúc này hắn đang nhíu mở miệng hỏi, ngữ khí không có chút kiên nhẫn "Có chuyện gì?""...Không, chỉ là muốn hỏi anh, ban đêm có cuộc hẹn, anh có tới không?""Không tới!"Dứt lời, Dịch Tuyên cúp điện thoạiChiêm Thanh Nhuế thất thần ở bên ta nghĩ, kỳ thật mọi chuyện chỉ là suy đoán của cô ta, nếu không phải là anh làm...Nhất định không phải là anh...Chiêm Thanh Nhuế tự nhủ với bản thân, cô lại cùng bọn Tần Thừa đi tìm Dịch TuyênBọn họ dưới lầu chờ thật lâu, Dịch Tuyên chỉ xuống mấy phút lại muốn lên ta không cam tâm, thật vất vả lắm mới nhìn thấy ta nói cho Dịch Tuyên, chuyện Chiêm Chí Đạt cùng với mấy cổ đông đang đàm phán muốn mở công ty mới, nếu như hắn đi cùng thì cô sẽ nói cho hắn biết địa điểm gặp mặt ở Tuyên quả nhiên lên xe cô ta quyết định, mặc kệ cho tấm hình kia cuối cùng là ai chụp, hôm nay cô ta nhất định cùng Dịch Tuyên phát sinh quan hệ, nhất định phải có tiến ta cố ý làm mất dấu bọn Tần Thừa, đưa Dịch Tuyên đến nơi hoang vu không người qua Tuyên dường như đã sớm biết cô ta sẽ làm như vậyHắn ngồi ở ghế phụ, bộ dạng bất động ngồi lù lù ở đó như nhập định hòa luận Chiêm Thanh Nhuế cở áo hay nới dây lưng, làm đủ trò quyến rũ thì hắn cũng không hề chớp đến khi Chiêm Thanh Nhuế muốn trèo lên hắn, hắn đột nhiên mở miệng."Lần trước an bài cho cô, hài lòng chứ?"Chiêm Thanh Nhuế sắp trèo lên Dịch Tuyên chân trượt đi, mất trọng tâm ngã về đằng sau."Anh nói cái gì?"Hắn dựa tay vào thành xe, cách cô ta một khoảng. Hắn tựa như vô cùng mệt mỏi, thanh âm không cao, lúc nói chuyện khóe môi nhàn nhạt Tuyên giống như ma quỷ, rõ ràng cười như mị hoặc mà trong mắt không có một tia ôn này vạt áo Chiêm Thanh Nhuế mở rộng, đầu tóc rối bời, môi đỏ mơ hồ, nhìn giống như vừa mới trải qua một trận mây mưa cuồng nhiệt."Quên rồi à?" Tôi cứ nghĩ cô sớm đã thấy mấy tấm hình kia rồi".Thanh âm Dịch Tuyên rất lạnh, so với điều hòa trong xe còn lạnh Thanh Nhuế rùng mình một đã đến nước này, tất cả mọi chuyện đều sáng tỏ."Sao anh lại làm thế với tôi" Cô ta khóc lóc Tuyên nghiêng đầu, có chút hăng hái nhìn Chiêm Thanh Nhuế thay đổi sắc mặt từ hồng sang trắng, đôi mắt mang theo phần giễu cợt "Tôi làm gì với cô, trong lòng cô đã sớm không phải đã rõ ràng rồi sao, chẳng lẽ không phải là cô cam tâm tình nguyện à?"Chiêm Thanh Nhuế đỏ mắt"Anh không sợ tôi sẽ nói cho bố tôi biết! Bố tôi sẽ hủy hoại anh, hủy đi cả Thừa Kiến sao?""Thật sao?" Dịch Tuyên mím môi cười "Ông ta không có lá gan đấy đâu".Ngữ khí anh nhàn nhạt, chẳng hề để ý đến thái độ, triệt để khơi dậy lửa giận trong lòng Chiêm Thanh chưa bao giờ bị người khác nhục nhã như này."Bang!"Đánh Tuyên lui về phía sau một chút, nhưng phía sau chính là cửa xe, khoảng cách không lớn, Chiêm Thanh Nhuế đánh tới ngực anhCô vừa mới làm nail kiểu thủy tinh Pháp, vạch 1 đường dưới cổ áo Dịch Tuyên, bên trên xương quai xanh xuất hiện 1 vệt lẽ là cũng cảm thấy đau, Dịch Tuyên nhìn trong móng tay cô ta có tơ máu, lông mày nhíu Thanh Nhuế sau khi ra tay tiền hối Dịch Tuyên không cho cô cơ hội xin lỗi."Rác rưởi" 草 - cỏ - thảo -> chưa tìm được cách diễn đạt hay nghĩa lóngHắn khẽ chửi rủa một tiếngChiêm Thanh Nhuế chỉ cảm thấy cổ áo bị siết lại, thế mà hắn lại trực tiếp kéo cô ta xuống đất ở phía trước xe bay lên đầy trờiChiêm Thanh Nhuế đầu tóc lộn xộn, trên người còn có vết xước, cô ngồi xổm trên đất che ngực, run lẩy rồi ánh mắt Dịch TuyênLạnh quá!Giờ đang là đêm hè, vậy mà cô ta cảm thấy lạnh thấu tâm như vừa rồi cái tát kia rơi vào mặt hắn...Chắc là hắn sẽ giết cô ta Tuyên về đến nhà đã là 4 giờ sángHắn rón rén mở cửa, đổi giày, trực tiếp đến phòng Tân đẩy cửa đi vào, điều hòa im lặng hoạt động, nhiệt độ trong phòng vừa Nguyệt trước khi ngủ không kéo rèm cửa, ngoài cửa sổ bầu trờ hiện ra màu xám trắng, đầu giường vẫn sáng đèn, tia sáng tĩnh mịch lại ấm người Dịch Tuyên có mùi khói, không dám lại gần cô. Hắn đứng bên cạnh giường, xoay người tắt đèn bàn, lại lấy quyển sách trong tay cô gấp lại, đặt nhẹ ở đầu mắt lướt qua khuôn mặt Tân Nguyệt, hô hấp của cô rất sắc ngoài cửa sổ làm cho sắc mặt cô trông có vẻ tái nhợt, dáng vẻ lúc ngủ vùa điềm tĩnh vừa mềm Tuyên nhàn nhạt cười, ấm áp yêu thương giấu trong hắn, ánh mắt hắn nhìn Tân Nguyệt tràn ngập khát như u linh khát vọng nhân gian, đêm tối khát vọng ánh sáng, như cách hắn khát vọng Tân cô kém rèm cửa, Dịch Tuyên nhẹ nhàng ra khỏi phòng Tân NguyệtThời khắc cửa phòng đóng lại, Tân Nguyệt trên giường nhẹ nhàng trở phòng rất Nguyệt xoay người, vùi mặt vào gối đầu có mùi mà cô quen thuộc, mùi trên người Dịch Tuyên, ngoại trừ mùi khói còn có mùi thơm xa nhân của mùi hương này phải chăng là người cô biết?***

cố chấp không muốn rời xa