Nấm Lùn ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên là lớp phó học tập, Lưu Manh Manh. Lúc này đây, toàn thân bạn học Lưu Manh Manh toát ra hào quang của người làm mẹ, cô bé nở nụ cười từ ái nói với Nấm Lùn: “Để mình làm cho.” Nói chung, sinh hoạt của Nấm Lùn trôi qua trong một
Bước 7: Học một cách trực quan qua hình ảnh; Bước 8: Tập nói về những chủ đề quen thuộc quanh bạn; Bước 9: Hát để luyện nói tiếng Anh sẽ tốt hơn; Bước 10: Xác định mục tiêu học của bạn là gì; Top 10 các trang web luyện nghe nói tiếng Anh online MIỄN PHÍ
Tên truyện: Bạn Học Lưu Manh.[ Hệ liệt 1 ] Thể loại: Đam mỹ hiện đại, học đường, 1x1, lưu manh công x nhược thụ, H, HE. Couple chính : Khúc Vệ Manh ♥ Hoa Dĩnh Thiên
Tên truyện: Bạn Học Lưu Manh. [ Hệ liệt 1 ] Thể loại: Đam mỹ hiện đại, học đường, 1x1, lưu manh công x nhược thụ, H, HE. Couple chính : Khúc Vệ Manh ♥ Hoa Dĩnh Thiên. Khúc Vệ Manh có xuất thân từ một nhà giàu có tiếng cũng vì vậy mà ngay từ khi mới sinh ra đã được cưng chiều, lúc nào cũng có những người hầu bao quanh, chỉ cần hô một tiếng lập tức có thứ đang muốn ở trước mặt.
Chương 10. Chương trước Chương tiếp. Dĩnh Thiên cả người cứng nhắc, khóe môi giật giật, ánh mắt sắp chực trào nước mắt. Mình tiêu rồi, tại sao lại dám quên đi cái nhiệm vụ kia chứ? Bây giờ thì làm sao đây, Dĩnh Thiên à, mi là đồ hậu đậu! Vệ Manh vẫn cầm quyển
Đàn hương hình , chương 33 của tác giả Mạc Ngôn cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Nagumo Hajime luôn luôn bị bạn học bắt nạt mà cùng với bạn học cùng lớp bị triệu hồi sang Vương quốc Heilig bởi thần thế giới khác đang triệu hồi dũng giả. Nhưng trong thế giới khác, thiên chức của Hajime lại là biến đổi sư vô dụng nhất. Một lần phiêu lưu trong …
Breaking News. Khám phá núi Ngự – Bức tranh sơn thủy hữu tình của mảnh đất Cố đô; Hướng dẫn tải Call Of Duty: Warzone mới ra mắt, game hot nhất hiện nay
App Vay Tiền Nhanh. Dĩnh Thiên nghe xong liền há hốc miệng, mắt trợn tròn lên trông vô cùng kinh hãi. Hèn gì cậu ta mới được nước lấn át tụi học sinh tầm thường như bọn mình. Cháu trai của hiệu trưởng nên được quyền đối xử thô bạo với bạn cùng lớp sao? Điều này thật là không chấp nhận được Thiên vẫn miên man suy nghĩ về Khúc Vệ Manh, Lữ Nhi sau khi bật mí liền nín khe ngó ra ngoài cửa sổ. Cậu biết được lai lịch của người kia là vì gia đình hai bên có chút quen biết nho khái là ông nội Lữ Nhi lúc trước cùng chơi với ông nội của Vệ Manh, tức hiệu trưởng của Dịch San này đây. Mối quan hệ xem chừng là thân thiết nhưng không, Lữ Nhi cậu tuyệt đối không bao giờ vừa mắt với tên Khúc Vệ Manh chỉ toàn biết tới đấm đá bạo nhỏ, cậu thường sang nhà Khúc Vệ Manh chơi, nhưng mười lần thì hết chín lần bị hắn ăn hiếp đến phát khóc mà chạy ù về nhà. Khi lớn lên, Lữ Nhi ôm hận trong bụng, một bước cũng không sang nhà hắn thêm lần nào nữa. Một ký ức tuổi thơ quá kinh hãi!!Dĩnh Thiên và Lữ Nhi, cả hai người bọn họ đều đang nghiêng đầu về hai phía mà suy nghĩ về cùng một đối tượng. Một người nhớ lại quá khứ đầy ám ảnh, còn một người lại ôm lấy sự hiếu kỳ về Khúc Vệ giáo chủ nhiệm bận một chiếc váy chữ A, áo sơ mi bỏ trong ngay ngắn, chỉnh tề, đôi giày cao gót của cô khi đi vang lên tiếng lộp cộp khe khẽ. Cái đám nhốn nháo trong lớp bây giờ đã hoàn toàn im lặng khi vừa nhìn thấy giáo viên chủ Thiên cùng Lữ Nhi cũng quay trở về thực tại, đưa mắt hướng lên bảng. Cô giáo thật xinh làm sao! Dĩnh Thiên đã thầm nhận xét trong lòng như Vệ Manh giành một mình một chỗ ở bàn năm, hắn cư nhiên ngồi ngả lưng ra sau, tay đặt trên bàn xoay cây bút bi, mắt tuyệt nhiên không thèm quan tâm đến mọi thứ xung giáo lúc này mới nhẹ mỉm cười, từ tốn giới thiệu, ” Chào các em, cô tên là Phạm Uyển Như. Cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm năm nay của các em. Chúng ta hãy cùng nhau hợp tác để lớp tiến bộ nhé!”Lời nói vừa dứt, bên dưới một loạt tiếng vỗ tay vang lên. Tất cả mọi học sinh trong lớp đều rất thích Uyển Như, có người còn khen thầm cô ấy xinh đẹp mà hiền lành như cô tiên vậy. Duy chỉ Khúc Vệ Manh là gương mặt ngông nghênh không một cảm xúc nào đối với giáo viên của nhiệm thôi mà? Làm gì phải tâng bốc lên như thế? Hắn ngồi dưới bĩu môi khinh thường. Không ai thấy được hành động hỗn đãn đó của hắn ngoại trừ Dĩnh Thiên. Cậu từ đầu tiết đến giờ vẫn luôn len lén quay xuống nhìn Khúc Vệ là cậu ta rất hung hăng, lưu manh, nhưng lại không biết sao lại có một sức hút kỳ lạ đối với con người này nữa. Dĩnh Thiên rầu rĩ vò vò tóc mình, nhíu mày suy Uyển Như sau khi giới thiệu tên thì đã ngồi xuống bàn, lấy ra một tờ danh sách lớp bắt đầu điểm danh.” Cô sẽ bắt đầu điểm danh. Ai có mặt thì nói có nhé.” Dứt lời cái tên đầu tiên được hô lên, ” Lưu Thi Thi.”” Dạ có.”” Ngô Tưởng.”” Có ạ.”” Bạch Tuệ.”” Dạ cóó..”” Hoa Dĩnh Thiên.” Uyển Như khi nhìn đến cái tên này đã khẽ mỉm cười, cái tên nghe thật đáng Thiên nghe đến tên mình theo phản xạ gật đầu, ” Có có ạ.”Hành động này của cậu liền thu hút mấy ánh mắt tò mò hướng về phía mình. Một chữ có được rồi, đâu cần phải có nhiều như thế? Sợ cô không thấy cậu ta chắc? Đồ xì xầm trong lớp phát ra, gương mặt Dĩnh Thiên hơi ửng hồng, hai tay siết chặt cây bút. Lữ Nhi nhìn cậu bạn cũng mỉm cười, khẽ nói, ” Đừng xấu hổ.”Dĩnh Thiên nhíu mày quay qua, “…Tớ không có xấu hổ.”” Không phải, cậu xấu hổ trông rất đáng yêu. Vì vậy mà đừng xấu hổ, tớ không chịu được.” Lữ Nhi lắc lắc đầu cười Thiên bất ngờ trước lời nói của cậu bạn thân, gương mặt ngày càng hồng lên không thể kiểm soát được. Con trai mà được khen là đáng yêu không phải hơi…kỳ lạ sao?Không ai để ý rằng, lúc mọi người đều ra sức chế giễu hành động ngốc nghếch của Dĩnh Thiên thì Khúc Vệ Manh lại khẽ liếc đến cậu nam sinh bàn số ba đó, không biết hắn nghĩ gì nhưng lúc nãy khóe môi đó đã cong lên một chút.” Được rồi, cả lớp trật tự một chút. Tiếp theo là…Lữ Nhi. ” Phạm Uyển Như đưa tay rà lại tên rồi đọc Nhi ngồi ngay ngắn, nói to, ” Dạ có.”Dĩnh Thiên ngồi đó xoa xoa mũi, thầm nghĩ, sao mình luôn phải khẩn trương thế này nhỉ? Lẽ nào là vì lần đầu tiên xa mẹ nên mới bị hồi hộp như thế? Xem Lữ Nhi kìa, cậu ta rất bình tĩnh mà tự cái tên tiếp theo, Uyển Như không hiểu sao cảm thấy cổ họng hơi khô, giọng trầm xuống, ” Hừm…Khúc Vệ Manh.”Cái tên đáng sợ đó được hô lên, ai nấy đều bất giác nhìn xuống bàn số năm, vừa vặn thấy được một nam sinh đang ngồi khoanh tay, hai mắt nhắm tịt lại, nhịp thở dường như rơi vào trạng thái đều Uyển Như nhíu mày nhìn hắn, chỉ khẽ nhắc lại, ” Khúc Vệ Manh.”Khúc Vệ Manh vẫn không nhúc nhích người. Dĩnh Thiên lén liếc nhìn hắn, trong lòng không hiểu sao lại muốn chạy xuống khều hắn thức lúc lâu, Uyển Như mới cao giọng, ” Em Khúc Vệ Manh, em không được ngủ trong lớp.”Lúc này Khúc Vệ Manh mới he hé mắt, vẻ mặt hắn có chút không hài lòng. Lẽ nào lời nói của cô giáo khiến hắn khó chịu ư?” Chẳng phải cô đã thấy em rồi sao?” Khúc Vệ Manh nâng mi mắt nhìn cô giáo, gương mặt lúc này đã trở về trạng thái bình thường, không cảm xúc.” Em không thể nói có được sao? Với lại ngủ trong lớp là không đúng, em đi ra ngoài rửa mặt đi.” Uyển Như tay cầm chặt cây bút, cố gắng kiềm nén cơn biết Khúc Vệ Manh là ai, lai lịch thế nào. Nhưng không phải vì thế mà có thể nhân nhượng cho hắn lấn lướt một người lớn như cô Vệ Manh nghe cô ra lệnh, không nói một lời mà đẩy ghế đứng dậy, đi thẳng ra ngoài lớp. Uyển Như nhìn theo bóng dáng nam sinh biến mất sau cánh cửa, cây bút trong tay ngày càng bị siết chặt Vệ Manh thực ra cũng định đi đến phòng vệ sinh để rửa mặt, không hiểu sao lại nổi hứng muốn dạo quanh trường một chút. Giờ này chắc học sinh nào cũng đang trong lớp ngồi ngay ngắn tham gia buổi học đầu tiên thì cứ đi thẳng về phía trước, cuối cùng dừng lại ở một góc khuất cuối dãy hành lang. Chỗ này khuất người, nhưng lộng gió. Ngủ ở đây thì không còn gì sướng bằng. Nghĩ thế, Khúc Vệ Manh ngồi bệt xuống đất, lưng dựa tường, mắt nhắm lại thiêm thiếp lớp, mọi sinh hoạt đều tiến hành rất suôn sẻ. Sau khi đã nói rõ những điều cần làm, nên làm và không nên làm thì Uyển Như bắt đầu phát cho mỗi học sinh một tấm vé ghi số phòng ký túc Dịch San, ký túc xá rất rộng, dành cho cả ba khối. Khu A là khối 10, khu B là khối 11 và khu C là dành cho anh chị khối Thiên cầm lấy tấm vé của mình ngắm nghía, con số 520 tròn trĩnh đáng yêu liền thu vào tầm mắt Nhi bên cạnh cũng cầm lấy một tấm vé, mà số thì cũng y hệt Dĩnh Thiên. Hóa ra là hai người cùng một Thiên liếc mắt qua liền vui mừng ra mặt, ” Này, chúng ta lại cùng phòng.”” Ừ, trùng hợp thật. Mà phòng chỉ dành cho hai người thôi, rộng rãi lắm nhé.” Lữ Nhi híp mắt Thiên nghiêng đầu khẽ ồ một tiếng, ” Chỉ hai người thôi sao? Mà thế thì càng tốt, tớ không thích ồn ào.”Lữ Nhi lẳng lặng nhìn cậu rồi gật đầu. Thật ra Lữ Nhi cũng giống Dĩnh Thiên, không thích một phòng đến ba bốn người chui vào đó ngủ, rất phiền và rất không sạch sẽ. Huống gì buổi tối, bọn con trai sẽ chăm chú vào máy tính chơi game, hẳn là rất ồn Như cầm trên tay tấm vé ghi số phòng 521, sau đó nhìn xuống lớp hỏi, ” Bạn nào đang cầm tấm có ghi số phòng 521?”Từ cuối dãy vọng lên một giọng nói, ” Là em.”Cô lần theo hướng âm thanh mà nhìn xuống phía dưới, phát hiện ra nam sinh ngồi bàn số 6, Quách Cẩn Siêu.” Em ở phòng 521 đúng chứ?”Quách Cẩn Siêu nhìn cô gật đầu.” Ồ, vậy Khúc Vệ Manh cùng phòng với em đấy, nhưng không biết em ấy lại lang thang ở đâu nữa rồi. Em giữ giúp em ấy tấm vé này nhé.” Uyển Như từng bước đi xuống cuối dãy, ân cần đưa cho Cẩn Siêu mẫu giấy Thiên hiếu kỳ quay xuống nhìn nam sinh ở cuối, phong thái hoàn toàn giống hệt với Khúc Vệ Manh. Nhưng mà tên này ít ra vẫn nể cô giáo một chút, không như khúc Vệ Manh, cô nói một lời là cãi một Nhi ngồi bên cạnh không hiểu sao lại cảm thấy bất an, cậu vô thức vò tờ giấy trong tay, đến khi phát hiện thì tờ giấy đã nhăn nhúm lại trông xấu xí vô cùng.” Cậu ổn chứ, Tiểu Nhi?” Dĩnh Thiên quay mặt lên, đẩy gọng kính nhìn Lữ Nhi.” Không sao đâu.” Lữ Nhi cố gắng trấn tĩnh bản thân, sau đó đứng dậy cùng lớp chào cô nấy đều cầm mẩu giấy rồi đeo cặp lên vai đi tìm phòng của mình. Dĩnh Thiên cùng Lữ Nhi cũng đeo cặp rồi hướng đến khu 520 nằm ở lầu 2, Dĩnh Thiên ngó nghiêng một chút rồi toan đi đến thang máy thì bị Lữ Nhi ngăn lại, ” Không được, học sinh lớp 10 không được dùng thang máy.”“…..” Dĩnh Thiên hơi xấu hổ nhìn cậu rồi gật đầu lẳng lặng theo đằng may là chỉ ở lầu hai thôi, không thì chắc sẽ chết vì hết hơi. Dĩnh Thiên trán hơi ướt mồ hôi, đi đến trước cửa phòng, cậu vui mừng mở cửa đi Nhi theo sau cậu rồi đưa tay ra sau đóng cửa lại. Căn phòng đúng là rất rộng rãi như lời Lữ Nhi nói, còn đầy đủ tiện nghi nữa. Dĩnh Thiên thích thú để cặp trên ghế, tháo giày rồi nhanh chóng leo lên giường lăn thơm từ tấm drap giường tỏa ra nghe rất dễ chịu, thoang thoảng khiến Dĩnh Thiên vô cùng buồn ngủ.” Đừng có ngủ đấy nhé, tí nữa chúng ta còn ăn trưa rồi học tiết buổi chiều.” Lữ Nhi ngồi trên ghế, bình thản tháo giày đặt một Thiên nghe thế liền ngồi bật dậy, vẻ mặt bất đắc dĩ, ” Ừm tớ nhớ rồi. Tí cùng đi ăn trưa ha.”Lữ Nhi mỉm cười nhìn cậu, lát sau gật gật phòng 521, Quách Cẩn Siêu vai đeo cặp, chân sải bước thản nhiên tiến vào trong. Hắn ném cặp sang một bên, sau đó ngả lưng xuống giường thở phì lầu hai thật sự quá mất sức của hắn, nằm ngủ một lát chắc sẽ không sao. Vừa nhắm mắt lại tận hưởng được năm phút thì bên ngoài có tiếng gõ cửa rầm Cẩn Siêu nhíu mày bật dậy, đi ra mở cửa, ” Này định phá phòng tôi à?”Hắn vừa nói vừa ngước mắt nhìn nam sinh đứng trước mặt, nhận ra đây là Khúc Vệ Manh, sau đó không thèm nói lời nào, thản nhiên xoay người đi lại vào bên Vệ Manh cũng không thèm để ý, đi vào rồi đóng sập cửa lại.” Quách Cẩn Siêu.” Cẩn Siêu nằm trên giường, thấp giọng nói.” Khúc Vệ Manh.” Vệ Manh ngồi trên ghế, hờ hững đáp.” Ờ, sau này hãy thân nhau một chút. ” Quách Cẩn Siêu hai tay đặt dưới đầu, cái chân rung rung.” Sao cũng được.” Khúc Vệ Manh tiếp tục hờ hững. Thân hay không thì còn phải xem lại. Muốn thân với tôi cũng không phải Cẩn Siêu nghe hắn trả lời, môi khẽ nhếch lên.
" Thưa cô, em...em có lẽ không thể kèm cho bạn ấy được..." Dĩnh Thiên khép nép đứng dậy." Tại sao? Em học giỏi mà, kèm để Vệ Manh tiến bộ một chút." Uyển Như tiếp tục khuyến khích. Cô biết chuyện này rất khó, nhưng kết quả thế này sẽ không làm vừa lòng thầy hiệu trưởng Thiên vừa định nói thì tiếng chuông hết tiết reo lên, Uyển Như bất lực nhìn cậu rồi bảo, " Được rồi, ngày mai chúng ta nói tiếp. Các em nghỉ. " Nói xong Uyển Như cầm cặp đi ra khỏi Thiên lúc này vẫn còn đứng như trời trồng, cậu đắn đo suy nghĩ với quyết định của mình. Nên hay không, nên hay không, nên hay không?Đang miên man suy nghĩ thì một giọng nói vang lên bên tai, " Theo tôi."Dĩnh Thiên vừa kịp tỉnh lại mới biết Vệ Manh bảo cậu đi theo hắn. Cậu không cãi một lời, đôi chân cứ thế ngoan ngoãn đi theo đằng sau, đi hoài đi hoài rốt cuộc bọn họ cũng dừng lại tại chỗ khuất ở cuối hành Vệ Manh đứng ở phía ngoài, Dĩnh Thiên cảm thấy bất an bèn cách xa hắn ta một khoảng, cậu đứng gần lan can hơn. Vệ Manh gương mặt không đổi sắc, hắn vừa nói vừa tiến lại gần chỗ Dĩnh Thiên, " Lúc nãy cậu nghĩ sao về chuyện cô giáo đề nghị?"Dĩnh Thiên thấy hắn tới gần nên nhất thời lùi về sau, lùi một hồi thì chạm phải lan can, cậu đành đứng im một chỗ."...Tớ chưa quyết định được. " Dĩnh Thiên nói lí nhí." Hả? Cái gì? " Khúc Vệ Manh nhếch môi, nghiêng đầu một bên như chưa nghe Thiên nhìn hắn, trong lòng có chút bực dọc. Hắn cố tình nói như vậy, có lẽ cậu nên suy nghĩ kỹ về câu trả lời thì như mình đồng ý, sau này cuộc sống của mình sẽ thế nào đây? Nhưng nếu mình từ chối thì liệu lát nữa thân thể này có yên ổn để thoát khỏi nơi này không nhỉ?Cậu đứng im đắn đo suy nghĩ. Khúc Vệ Manh ngược lại ngày càng tiến về phía cậu, mỗi một bước của hắn đều kèm theo một lời thúc giục." Trả lời mau nào.""........"" Sao? Chấp nhận hay từ chối? ""........."" Hừm...tôi...không có kiên nhẫn đâu." Câu nói vừa dứt, khoảng cách giữa hai người đã rút ngắn lại hoàn đứng đối diện cậu, hai tay đặt trên lan can, bao bọc toàn bộ cơ thể của Dĩnh Thiên ở bên trong. Đầu Vệ Manh hơi cúi xuống, lúc này hắn mới nhìn kỹ gương mặt của người thấp hơn hắn một cái đầu kia có gương mặt thanh thoát, đôi mắt to và đen láy, đôi môi lại hồng hào, chiếc mũi thon gọn dù không đến mức cao như người Vệ Manh nhìn Dĩnh Thiên rất lâu, hắn nhếch môi, đây là con trai thật sao?Nghĩ rồi hắn không khách khí mà đưa tay xốc áo cậu ra khỏi quần, sau đó trực tiếp luồn tay vào bên trong mà sờ soạng khắp ban ngày ban mặt, Dĩnh Thiên cư nhiên bị một tên bằng tuổi làm cái trò xấu hổ này, cả người cậu không ngừng run rẫy, hoảng ta...cậu ta đang làm gì vậy? Ban ngày mà có thể làm loại chuyện này sao? Dĩnh Thiên trong một giây phút đã nhớ lại viễn cảnh vào ngày đầu tiên đến trường, tại khu hành lang tầng bốn đầy tối tăm. Ở đó đã xảy ra những cảnh tượng đầy ái bây giờ....cậu cũng đang chứng kiến nó với nạn nhân lại chính là Vệ Manh một tay tiếp tục lần mò lung tung bên trong lớp áo sơmi trắng, một bên cúi đầu chăm chú nhìn lấy biểu cảm của Dĩnh Thiên. Hắn thấy cậu đang đỏ mặt như quả cà chua chín, đôi mắt nhắm chặt lại, môi dưới đang bị cắn cảm này của cậu là đang ngượng ngùng đó sao? Haha...cậu như vậy tôi lại càng kích thích thêm đấy. Hắn nhếch môi cười lạnh, bàn tay lạnh lẽo tiếp tục dò lên phía trên, vô tình lướt nhẹ qua điểm anh đào đã sớm phản ứng vì bị luồng điện vô hình xông Manh chính hắn cũng khá bất ngờ, ngón tay chợt khựng lại một chỗ, hắn cảm giác gương mặt mình dần nóng lên. Hóa ra là con trai thật?!Lát sau, hắn trượt tay mình xuống dưới và ngừng lại ngay cái eo thon gọn của Dĩnh Thiên, hắn còn lưu manh dùng tay bóp chặt vào nơi đó khiến cậu la lên một tiếng. Tiếng hét vang lên một chút rồi tắt Thiên sau khi định thần lại, cậu ngước đôi mắt đã hơi đẫm nước để nhìn hắn. Xem tôi đi, cậu đã làm gì tôi hả? Cậu có biết tôi đã sợ thế nào không? Loại cảm giác này...tôi không quen, thật sự không quen được...Khúc Vệ Manh cũng nhìn lại cậu, hắn thấy mắt cậu ươn ướt, đôi môi vẫn đang bị cắn chặt lại. Chốc chốc, hắn đưa ngón tay lướt nhẹ qua môi cậu, " Cắn nữa sẽ chảy máu đấy."Nói rồi Vệ Manh nhếch môi cười Thiên cảm nhận được môi nóng của mình vừa được ngón tay lạnh lẽo kia chạm vào, luồng điện vô hình thứ hai lại xông đến khiến đầu óc cậu dần mờ chạm vào tôi một cách tự nhiên như vậy, có được không, hả?! Cậu ấm ức, cậu căm phẫn, cậu ngượng ngùng, tất cả đều không nói ra bằng lời nhưng nó đủ thể hiện trên gương mặt non nớt hai cứ giữ nguyên tư thế đầy ám muội như thế trong mười phút đồng hồ, cuối cùng Khúc Vệ Manh cũng lên tiếng, hắn ghé sát tai cậu, thì thào, " Hãy ngồi với tôi, bằng không...tôi sẽ vượt quá giới hạn với cậu."Nói rồi hắn xoay người lại đi về phía trước, còn lưu manh giơ cánh tay lên vẫy chào tạm biệt Dĩnh Thiên. Dĩnh Thiên sau khi tiếp nhận câu đe dọa của hắn, cậu nhất thời đứng ngây người một chỗ, mặc cho chiếc áo sơmi tinh tươm lúc nãy đã bị xốc đến nhăn hiểu sao, ánh mắt Dĩnh Thiên cứ dõi theo bóng lưng của Vệ Manh, cậu đang cố gắng nhớ lại những gì diễn ra từ nãy đến giờ. Nhớ lại...để có thể xác định được cảm giác hiện tại của cậu là như thế nào thôi!...Sáng hôm sau, Lữ Nhi đã đi học trở lại, cậu cùng Dĩnh Thiên ăn sáng ở căn tin, sau đó thì lên lớp ngồi ôn bài chuyện vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ khác một chỗ, Dĩnh Thiên tự dưng lại ôm cặp mình đi thẳng xuống phía dưới bàn năm, cậu bình tĩnh ngồi vào cái ghế trống bên Nhi vì hôm qua nghỉ nên không biết được thực hư của câu chuyện, đôi mắt cậu mở to nhìn hành động điên rồ của Dĩnh Thiên. Cậu không hiểu nổi, bạn thân cậu hôm nay đã ăn trúng món gì rồi?Lữ Nhi nhíu mày, khẽ gọi, " Tiểu Dĩnh...cậu...có nhầm chỗ không?"Mọi người trong lớp ai cũng khá kinh ngạc với hành động này của Dĩnh Thiên, tiếng xì xầm to nhỏ bắt đầu lan ra. Dĩnh Thiên vẫn ngồi ngay ngắn ở chỗ đó, ánh mắt cậu nhìn về hướng Lữ Nhi, tươi cười, " Hôm qua cậu nghỉ nên không biết, cô giáo đã sắp mình ngồi cạnh Vệ Manh.."Cái gì? Lữ Nhi nghe cậu nói xong chỉ cảm thấy bên tai vừa có tiếng nổ phát ra, hai tai đều ong ong không nghe rõ gì khác ơi, cô Uyển Như...vì sao mà sắp xếp một cái nghiệt duyên như thế được?Bốn mắt bọn họ đang nhìn nhau, Dĩnh Thiên nhìn Lữ Nhi với vẻ mặt bất đắc dĩ, Lữ Nhi lại nhìn Dĩnh Thiên với sắc thái quá kinh hãi. Đột nhiên trong lớp chìm trong khoảng không im lặng, hai người bọn họ hiếu kỳ nên đã ngước mắt nhìn về phía cửa phát hiện Khúc Vệ Manh đang từ bên ngoài đi vào, hắn vẫn đeo cái balo một bên vai, cái mặt ngông nghênh bước vào, hắn đang di chuyển xuống dưới bàn Thiên chốc chốc lại cảm thấy hồi hộp, đầu óc lại bắt đầu trống rỗng, ngay cả bài học lúc nãy vừa ôn cũng trôi tuột đi đâu mất tiêu. Cậu ngồi đó, tay cầm quyển vở nhưng lại không đọc mà đang siết chặt lấy Manh đứng bên cạnh bàn số năm, mắt hắn liếc qua chỗ Dĩnh Thiên, đôi môi lưu manh nhếch lên, cái balo trên vai hắn thản nhiên đáp thẳng xuống bàn một cái Thiên bất ngờ nhìn sang chỉ thấy cặp hắn đang nằm bên chỗ mình, cậu không dám nhúc nhích một chút, mắt chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc cặp nằm sai vị trí kia." Ngồi qua bên kia, chỗ tôi phải rộng hơn, hiểu không? " Vệ Manh Thiên tội nghiệp khẽ nuốt nước bọt, bắt đầu nhích người qua một chút, rồi lại một chút nữa, nhích đến khi chỗ bên cạnh cậu là một khoảng trống thì mới dừng lại. Cậu lại ấm ức trong lòng, hóa ra cậu ta bảo mình ngồi cạnh chỉ dễ cho việc hiếp đáp mà thôi!Cô Uyển Như, cô là người đưa ra một đề nghị sai lầm. Còn em, em chính là người đáp ứng cái sai lầm đó của cô....Một lát sau, tiếng chuông bao giờ vào tiết vang lên, hôm nay có tiết toán, cô Uyển Như từ ngoài bước vào. Cô đứng trên bục, ánh mắt đảo bao quát khắp lớp, sau đó thì dừng lại tại bàn số hơi ngạc nhiên vì thấy chỗ đó đang có hai người ngồi, nhưng...xem chừng không được cân bằng cho lắm." Dĩnh Thiên, em đã chuyển xuống bàn năm rồi sao? " Cô ngồi vào bàn, mỉm cười nhìn đáp, " Dạ vâng, dù sao...giúp bạn bè trong học tập là việc...việc tốt ạ."Uyển Như trong lòng nghi hoặc, hôm qua thằng bé con từ chối, hôm nay tại sao lại đồng ý nhanh như vậy?" Được rồi, sau này em hãy giúp đỡ Vệ Manh nhiều một chút nhé."Dĩnh Thiên chỉ nhẹ gật đầu rồi ngồi xuống. Cậu nhìn qua bên cạnh, cái con người lưu manh đó đã ngang nhiên nằm ngủ trên bàn, cái cặp của hắn thì vẫn còn nằm bên phia khẽ thở dài một hơi, bất đắc dĩ lắm mới phải ngồi cùng cậu ta, thôi thì sẽ ráng trong một năm thôi. Chỉ một năm thôi!!Đang miên man suy nghĩ, Vệ Manh bên cạnh thấp giọng, " Để cặp tôi bên chỗ cậu đi.""......... " Dĩnh Thiên nhìn hắn, không đáp." Tôi nói cậu không nghe sao? Cặp tôi để qua bên đó đi." Vệ Manh vẫn lười nhác nằm gục trên bàn, giọng nói có phần khàn khàn."...Tại sao? " Dĩnh Thiên Manh lúc này ngồi bật dậy, đôi mắt sắc lạnh của hắn đang lườm Dĩnh Thiên, tay cầm cặp ném qua chỗ cậu, cất lời, " Tôi nói thì chỉ việc làm theo, cấm thắc mắc, rõ chưa?"" Ừm...Rõ rồi." Dĩnh Thiên siết chặt cây bút trong tay, nhỏ giọng cặp bị hắn ném mà không thèm nhìn nên nó vô tình sướt qua tay Dĩnh Thiên, tạo thành một vết xước nhỏ. Cậu nhíu mày nhìn cánh tay mình đang ửng đỏ, bất giác thở cấp ba này của Dĩnh Thiên, có lẽ nó đã trở thành một địa ngục trần gian thay vì là thiên đường trong trí tưởng tượng của bản thân cậu mất rồi...
Mùa thu lại đến trên đất nước Trung Hoa tươi đẹp, từng cơn gió thu man mát thổi qua cuốn đi những chiếc là nằm vô định hình trên mặt đất. Cành cây cao to đã xuất hiện những chiếc lá màu vàng, khẽ lả lướt cùng cơn thu năm nay khí trời se lạnh, Hoa Dĩnh Thiên đứng trước tấm gương to gần bằng người cậu, đưa tay chỉnh trang lại đồng phục. Đồng phục của trường trung học phổ thông Dịch San dành cho nam sinh gồm một chiếc áo sơmi trắng tinh, chiếc quần tây màu xanh sẫm được may một cách tỉ mỉ. Sau khi chỉnh trang xong, Dĩnh Thiên vui vẻ khoác một chiếc áo len khá dày ở bên nhìn bản thân trong gương, mái tóc màu đen được cắt gọn gàng, chiếc kính cũng màu đen nằm ngay ngắn trên sống mũi, bất giác nhoẻn miệng cười lên, trong lòng thầm nghĩ, năm học cấp ba sẽ có rất nhiều điều đáng xếp tập vở vào cặp xong xuôi, Dĩnh Thiên đeo lên vai, nhanh nhảu đi xuống dưới lầu. Mộc Nghiên đứng gần bếp đang chuẩn bị bữa sáng cho con trai, tay cô luân phiên xếp từng miếng cơm cuộn cho vào trong hộp nhựa, sau đó xoay người tươi cười với Dĩnh Thiên" Tiểu Dĩnh, con mau lấy đồ ăn rồi đi học đi."Dĩnh Thiên đi một mạch đến bên cạnh mẹ, miệng toe toét, " Mẹ à, con đã lên cấp ba rồi đấy, sẽ không được ở gần mẹ mỗi ngày nữa, mẹ phải nhớ giữ sức khỏe nhé."Mộc Nghiên đưa tay vò vò tóc Dĩnh Thiên, viền mắt có hơi đỏ, " Mẹ biết rồi. Con đi học nhớ chăm chỉ, hòa thuận cùng bạn bè nhé. Môi trường cấp ba sẽ khác hoàn toàn trong tưởng tượng của con đấy."" Con biết rồi, mẹ yên tâm. Mỗi tối con sẽ gọi điện trò chuyện cùng mẹ nhé." Dĩnh Thiên vừa nói vừa đưa tay đón lấy hộp cơm mẹ chuẩn bị cho vào trong cặp." Được rồi, nhanh lên kẻo trễ xe buýt." Mộc Nghiên dường như muốn khóc, vội hối thúc con trai đi học nhanh một chút. Nếu thằng bé còn đứng đây nữa, cô chắc chắn sẽ ôm khư khư nó trong lòng không cho đến trường Dĩnh Thiên từ nhỏ đã sống cùng cô, một người mẹ đơn thân. Vì lúc nhỏ, Tiểu Dĩnh rất hay bị bệnh vặt, cô ngày đêm luôn chăm sóc thằng bé kỹ càng từng chút. Đến hôm nay, nó đã mười lăm tuổi, đã bước vào môi trường mới, hoàn toàn xa lạ, Mộc Nghiên trong lòng không hề yên tâm để con trai xa mình lâu như Dịch San, các học sinh chỉ có thể về thăm nhà vào những dịp nghỉ tết, nghỉ hè, thời gian còn lại sẽ tá túc tại trường luôn. Nghĩ đến đây, Mộc Nghiên nhíu nhíu mày ra vẻ không hài lòng. Nhưng biết sao được, Dĩnh Thiên đã đeo cặp lót tót chạy ra bến xe buýt mất Thiên đi bộ từ nhà ra đến bến xe, vừa chạy tới nơi thì kịp lúc xe buýt sắp rời đi. Cậu hớt hải chạy lên xe, quẹt thẻ rồi tìm chỗ ngồi xuống. Hôm nay xe buýt khá vắng người, Dĩnh Thiên một mình một chỗ, yên ắng lạ thường. Cậu dựa người vô ghế, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, gió hiu hiu thổi vào mặt khiến tâm trạng cũng khoai khoái nhỏ, Hoa Dĩnh Thiên chỉ quấn quýt với mỗi Hoa Mộc Nghiên mà thôi. Trong ý thức của cậu, làm gì cũng phải có mẹ bên cạnh, đi đâu cũng sẽ có mẹ bảo vệ. Cậu không tưởng tượng được đến ngày mình sẽ rời xa mẹ lâu như vậy để bắt đầu môi trường học tập đầu khi quyết định chọn trường, Hoa Dĩnh Thiên đã vô cùng băn khoăn không biết có nên chọn một ngôi trường gần nhà hay không? Nhưng cậu rất ham học, chỉ muốn mình được vô một môi trường tốt để bồi dưỡng kinh nghiệm, sau này mới có thể thực hiện ước mơ đậu đại học. Vì thế mà, Dĩnh Thiên nhắm ngay chóc Dịch San, ngôi trường rất có tiếng tăm dạy dỗ tốt, ngặt nỗi...nó rất xa Dĩnh Thiên đã mất hẳn hai tuần để suy nghĩ về quyết định này, cuối cùng cũng là vì tương lai phía trước, cậu đặt bút ghi nguyện vọng của mình. Và hiện tại, cậu đang tiến đến gần môi trường học tập trong buýt ì ạch chạy về phía trước, có lúc dừng lại ở ngã tư, có lúc lại bóp còi inh ỏi, Dĩnh Thiên hơi nhíu mày nhìn con đường trước mắt, sau đó liếc đến đồng hồ trên tay, gần bảy giờ sáng rồi. Mọi người đã thức dậy bắt đầu ngày ba mươi phút sau, xe buýt đã cập vào bến, Hoa Dĩnh Thiên nhanh chóng đeo cặp lên vai rồi đi xuống. Chân vừa chạm mặt đất, ánh mắt cậu đã dừng lại trước cánh cổng trường. Cậu lẩm nhẩm trong miệng, " Cao trung Dịch San."Đứng đó hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu sải bước đi vào. Dĩnh Thiên vừa mới nhấc chân thì đã bị một hình ảnh khác gây chú ý. Cậu nhìn theo hướng của mấy học sinh khác thì phát hiện có chiếc xe hơi màu trắng sành điệu đậu trước cổng. Bước ra là một nam sinh quần áo bảnh bao, gương mặt tuấn tú nhưng trông vô cùng ngổ đứng im giương mắt nhìn người kia một chút, trong đầu thầm nhận xét. Nhà cậu ta hẳn là rất giàu có? Nhưng như thế này có phải đã quá khoa trương không nhỉ? Dĩnh Thiên nghiêng đầu nhìn chiếc xe màu trắng dần phóng đi, cậu nam sinh kia cặp đeo trên vai, gương mặt hất cao, ngông nghênh bước giây sau, Dĩnh Thiên đã hết bị chú ý bởi người đó, bắt đầu sải bước đi vào trường. Cậu vừa đi vừa nhìn ngắm xung quanh. Cao trung Dịch San quả là rất rộng, rộng hơn trong tưởng tượng của cậu viên trường bao quanh bởi mấy cây lâu năm, trên mặt đất cũng rải đầy lá vàng, ở chính giữa còn có một hồ nước rất to, trên đó là một bức tượng được khắc tỉ mỉ, điêu luyện. Hoa Dĩnh Thiên khẽ nhoẻn miệng cười rồi bước nhanh đến bảng thông cố gắng chen vào đám đông, lách từng chút để có thể đứng ở trong đấy mà xem thông báo. Trên bảng dán rất nhiều tờ giấy, là danh sách lớp. Dĩnh Thiên bắt đầu rà tên mình từ bên trái sang đến bên phải, lúc sau liền phát hiện tên mình nằm trong lớp Thiên trong lòng háo hức vội chen trở ngược ra ngoài, khó khăn lắm mới thoát khỏi đám đông nghẹt đó. Cậu đứng đó thở một chút, trong đấy đã hút hết hoàn toàn khí oxi, thật độc hại làm sao!Cậu cất bước đi tìm lớp, vừa đi vừa lục cặp lấy ra tờ giấy điểm danh, thực chất chỉ muốn kiểm tra lại cho yên tâm, thế mà lại vừa đi vừa nhìn nó đến không để ý mà va phải một học sinh Thiên đụng phải một nam sinh, người cậu gần ngã ra sau, may thay cậu đã kịp thời đứng vững lại. Tờ giấy trên tay mém nữa là theo gió bay đi tới miền cực lạc nào luôn. Dĩnh Thiên thở phào một cái, vội cất tờ giấy lại vào cặp, sau đó ngước mắt nhìn người mình vừa va nháy mắt, cả người Dĩnh Thiên như cứng lại, ánh mắt cậu dừng trên gương mặt anh tuấn kia, môi he hé, nhỏ giọng, "...Xin lỗi cậu."Người kia dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn Dĩnh Thiên từ trên xuống dưới một lượt, sau đó hừ rõ một tiếng, đi đến đẩy cậu một cái, " Đi không nhìn đường à? Có mắt để trưng hả?"Dĩnh Thiên nhất thời nhíu mày trước lời nói sổ sàng của nam sinh trước mặt, cả người vì bị đẩy mà ngã bệt xuống đất. Hai tay cậu chống dưới đất, ngẩng đầu nhìn lên, ánh nắng nhàn nhạt chiếu xuống gương mặt hắn, có thể thấy được ánh mắt kia rất đáng sợ."....Tớ xin lỗi rồi, cậu bỏ qua...." Giọng nói trong veo lẫn chút run sinh kia đứng từ trên nhìn xuống, tay đưa ra nắm lấy cổ áo Dĩnh Thiên, gằng giọng, " Cái gì, bỏ qua? Được thôi, bỏ thì bỏ. Thứ như ngươi không đáng để thiếu gia đây quan tâm." Nói rồi hắn xoay người đi một nước, chiếc áo sơmi màu trắng ngay ngắn lúc nãy đã bị hắn bỏ ra ngoài Thiên vẫn ngồi bất động trên nền đất lạnh lẽo, tay cậu hơi siết lại, trong lòng ấm ức khỏi nói. Ở ngôi trường tốt thế này, lại có một tên lưu manh như hắn sao? Cậu không tin được vào mắt mình, cái người vừa hung hăng nắm cổ áo cậu lại đúng ngay tên thiếu gia bước xuống chiếc xe hơi màu trắng phía trước xuất hiện một bóng dáng khác, nam sinh này hơi cúi xuống, đưa tay ra để kéo Dĩnh Thiên đứng dậy. Dĩnh Thiên ngây người nhìn bạn đó, đột nhiên lại cảm thấy ấm áp vô cùng. Cậu vui vẻ cười cười, " Cảm ơn cậu."Người kia ôn tồn nói, " Mốt đi hãy cẩn thận nhìn đường một chút. Mà, tớ tên là Lữ Nhi, còn cậu?"" Hoa Dĩnh Thiên." Dĩnh Thiên híp mắt giới Nhi nghiêng đầu nhìn cậu, sau đó gật gù, " Tên dễ nghe lắm, cậu học lớp nào thế?"Dĩnh Thiên cúi xuống lượm cặp đeo lại lên vai, sau đó nói, " Lớp 10B3."" Tớ cũng ở lớp 10B3. Thật hay nha." Lữ Nhi a lên một tiếng, vẻ mặt rất hài Thiên đẩy đẩy gọng kính cẩn trọng nhìn ngắm Lữ Nhi. Nam sinh này bề ngoài y hệt cậu, quần áo, cặp sách, phong thái, tất tần tật đều thể hiện rõ là một học sinh gương mẫu. Trong lòng vô cùng mừng rỡ, cuối cùng cũng tìm được bạn tốt rồi." Này, chúng ta vào lớp mau đi. " Chưa đợi Dĩnh Thiên trả lời, Lữ Nhi đã nắm lấy tay cậu kéo hai cùng nhau sóng vai đến trước cửa lớp 10B3, Dĩnh Thiên ló đầu vào nhìn một chút, chợt cảm thấy hơi run. Môi trường lạ lẫm khiến cậu hơi ngượng ngùng. Mọi ánh mắt ở trong lớp đều như hướng thẳng đến cậu. Dĩnh Thiên nhướng mày, bỗng đằng sau vọng lên giọng nói lưu manh, " Tránh ra chút coi."Lời vừa dứt thì Dĩnh Thiên lại bị đẩy một lần nữa, cả người cậu đều nghiêng hẳn sang một bên, Lữ Nhi đứng cạnh cũng bị vạ lây. Cậu hơi cúi mặt, cố gắng đứng vững lại, sau đó thì cùng Lữ Nhi đi bây giờ Dĩnh Thiên mới phát giác, hóa ra lúc nãy mọi người không phải nhìn cậu, mà là nhìn cái tên vừa đẩy cậu sang một bên. Lữ Nhi đứng cạnh chăm chú nhìn xuống dãy bàn ghế, sau đó quyết định ngồi ở bàn số ba rồi thuận tay kéo luôn Dĩnh Thiên ngồi Thiên đầu óc còn mơ mơ màng màng, sau khi ngồi ngay ngắn vào chỗ, cậu nhẹ xoay đầu ra phía sau dò xét. Phía dưới cậu, dãy bên tay phải, bàn số năm, chính con người lúc nãy va chạm với mình đang ngồi đó, và chỉ một mình hắn?!Cái tên này đúng là lưu manh quá rồi, mình tốt nhất không nên dính vào hắn. Nhưng mà chẳng phải lúc nãy ở sân trường, bản thân vừa đắc tội với hắn ta sao? Nghĩ đến đây, cả người Dĩnh Thiên run lên bần bật. Cậu lo miên man suy nghĩ đến nỗi không để ý rằng ánh mắt sắc lạnh ở bàn số năm cũng đang liếc về phía sinh lưu manh vẫn chăm chú lườm cậu đến rách mắt, sau đó thực hiện khẩu hình miệng, " Nhìn cái gì?". Dĩnh Thiên cuối cùng cũng sực tỉnh, vội nhắm chặt mắt quay phắt lên ơi, nhìn người ta mà còn để bị phát hiện nữa?! Còn ai điên như mi không, Dĩnh Thiên?Lữ Nhi bên cạnh thấy Dĩnh Thiên có phần khẩn trương, khẽ khều vai, " Này, cậu nhìn cái gì nãy giờ vậy?"" Hả? Tớ...đâu có nhìn gì." Dĩnh Thiên nhíu mày nhìn cậu bạn tốt của mình, ánh mắt lảng tránh." Đừng có xạo, lúc nãy cậu quay xuống nhìn cái người ở dưới kia mà.""........." Biết rồi còn hỏi tớ làm gì vậy?" Tớ nói nè, cậu tốt nhất đừng dính vào hắn ta. Hắn ta không phải loại tốt lành gì đâu. Nhà giàu, lưu manh, học dốt. Chậc, không một cái gì là tốt cả." Lữ Nhi liếm liếm môi, thì thầm." Sao cậu biết rõ vậy? Cậu ta là ai thế?" Dĩnh Thiên trợn tròn mắt kinh Nhi nhún nhún vai, ghé sát tai nói khẽ, " Hắn tên là Khúc Vệ Manh, cháu trai của hiệu trưởng cao trung Dịch San."
Ba tháng hè êm đẹp cuối cùng cũng trôi qua, hôm nay lại đến cái ngày thân quen đối với học sinh. Là ngày khai thu lạnh lẽo lại ùa đến, từng cơn gió sượt qua mấy chiếc lá vàng sẫm, cành cây khẽ rung trước Thiên trong phòng cũng như mọi năm, cậu thức dậy từ sớm, sau khi thay đồ tươm tất, đầu tóc vuốt gọn gàng, chiếc kính đen nằm ngay ngắn trên sóng ngước nhìn bản thân trong gương, một cảm xúc kỳ lạ chợt ập đến. Dĩnh Thiên bỗng dưng lại thấy vô cùng hồi hộp, bên cạnh đó là đang thầm hy vọng một điều gì Nghiên từ dưới nhà đi lên phòng, cô mở cửa bước vào, nhìn thấy con trai thì mỉm cười nhẹ nhàng, ” Con trai, xuống ăn sáng rồi đi học nào.”Dĩnh Thiên nghe thấy giọng cô thì giật mình, cậu vội đưa tay ra phía sau che đi vật đang hiện hữu trong lòng bàn tay, khẽ nuốt nước bọt, “..A…con xuống liền đây ạ.”Mộc Nghiên nhìn biểu hiện của con trai có chút nghi hoặc, song cô vẫn tỏ ra bình bé có lẽ đã đến cái tuổi phải tìm hiểu mọi thứ xung quanh rồi nhỉ? Thật ra thì nó đang bị làm sao? Cô vừa bước xuống cầu thang vừa suy nghĩ, suốt ba tháng hè, thằng bé hình như cứ giữ khăng khăng cái tấm hình hôm Thiên từ trên lầu chạy xuống, cậu ngồi vào bàn, trên đó đã bày ra sẵn một dĩa trứng ốp la với một ly sữa tươi. Đúng món ruột của cậu.” Ăn từ từ kẻo nghẹn.” Mộc Nghiên nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Dĩnh Thiên, bàn tay kia lại theo thói quen mà vò vò Thiên vừa nuốt xong một miệng trứng, vội nói, ” Mẹ à, con vừa chải tóc gọn gàng rồi, mẹ đừng làm nó rối “Mộc Nghiên bị thằng nhỏ từ chối cử chỉ thân mật, cô khẽ bĩu môi, ” Rồi rồi, lúc nhỏ con chưa bao giờ như vậy cả. Lớn rồi là khác liền, con trai à, con đáng ghét lắm.”Nói rồi cô xoay người đến bếp rửa vài cái Thiên nhìn mẹ mình hờn dỗi con nít, cậu khẽ lắc đầu. Mẹ à, con lớn rồi, mẹ đến khi nào mới chịu lớn?Mười phút sau, Dĩnh Thiên đã đẩy ghế đứng dậy, cậu với lấy cặp đeo lên vai rồi chạy tới chỗ Mộc Nghiên, thơm lên má cô một phát rất nhanh rồi chạy ra Nghiên khẽ nghiêng đầu nhìn cậu, khóe môi cô cong lên.…Dĩnh Thiên chạy bình bịch ra đến bến xe, cậu đưa tay lên nhìn đồng hồ, vừa vặn còn ba mươi phút nữa. Chiếc xe buýt ì ạch chạy đến, nó vừa cập vào bến thì cậu đã leo nhanh sớm trên xe buýt có rất ít người, chỗ ngồi vô cùng thoải mái. Dĩnh Thiên nhanh chóng tìm ngay một chỗ lý tưởng rồi an tọa. Cậu đeo tai nghe nhạc, dựa người vô ghế, mắt nhắm lại thưởng sao trên xe cũng không có ai để nói chuyện, nghe nhạc là tốt here we areSo close yet so farHow did I pass the test?When will you realise?Baby, I”m not like the restDont wanna break your heartWanna give your heart a breakI know you scared it”s wrongLike you might make a mistake… Lời nhạc vang lên lanh lảnh bên tai, Dĩnh Thiên chợt thấy trước mắt mình hiện ra gương mặt của Vệ Manh, gương mặt đó vẫn lạnh lùng như thường ngày, lại còn rất lưu manh. Hắn đang nhìn cậu với đôi mắt sắc lạnh không một cảm Thiên bất ngờ giật mình, cậu he hé mắt, chiếc xe vẫn đang ì ạch chạy, không gian vẫn không thay đổi. Vài người ngồi cạnh cậu khẽ ngoái nhìn sang phía bên nhẹ thở hắt ra, đưa tay lau đi một ít mồ hôi trên trán. Xe buýt cuối cùng cũng cập bến, cậu lẳng lặng đeo cặp rồi leo cổng trường Cao San vẫn như ngày nào, nó vẫn to hơn cậu gấp mấy lần, được sơn phết lại một màu trắng tinh khôi. Dĩnh Thiên nhìn thấy trường học đã khá đông, mọi người đều đang từ ngoài đi cũng bước đi theo họ, con đường đi vào trường năm nay lại xuất hiện thêm một bức tượng nghệ thuật to thật to. Cao San đúng là một ngôi trường rất am tường nghệ Thiên nhìn ngó xung quanh, cậu là đang đi tìm cái bảng thông báo. Hai chân cứ vô thức bước đi, cuối cùng cũng đến nơi. Cái nơi tập trung đông học sinh nhất cũng chính là nơi mà cậu cần người cứ thế chen lấn nhau, người bên ngoài thì muốn đi vào, người bên trong thì muốn đi ra. Thật là khó khăn a!” Bạn ơi, cho mình vào xem một chút nhé. ” Dĩnh Thiên khều vai một bạn nữ đứng trước sinh kia xoay người lại nhìn Dĩnh Thiên vài giây, sau đó thì cũng lùi ra cho cậu đi vào. Ít ra vẫn còn có người tốt bụng đến nhường chen chân vào bên trong, mắt đảo khắp bảng thông báo một lượt, sau đó thì thấy mình học ở 11B3, giống y hệt năm xong thì Dĩnh Thiên lại cố gắng chen chân ra ngoài, vừa ra khỏi thì cậu đã hít hít thở.” Ê, Khúc Vệ Manh kìa, anh ấy đó, chính là anh ấy. “” Đâu? Ừ nhỉ, là Vệ ca. Anh ấy đúng là rất phong trần nha. “” Hai cái đứa này, mới lớp mười mà nhìn ngó cái gì hở? ”Giọng một nữ sinh có vẻ lớp trên vang lanh lảnh. Hai cô bé lớp mười hoảng sợ nhìn qua, phát hiện cô gái đó rất đẹp, gương mặt sắc sảo nhưng trông hơi vênh Thiên nghe âm thanh phát ra khá lớn, cậu tò mò nhìn sang thì phát hiện đó chính là Bạch Hy, cô nàng đã châm chọc cậu lúc mà…có phải bọn họ vừa nhắc đến Vệ Manh không? Dĩnh Thiên vừa nhớ đến cái tên đó liền bỏ qua khu vực ồn ào bên kia, cậu phóng mắt ra đằng xa để tìm hình dáng nhìn ở phía trước mắt, vừa lúc có một bóng dáng nam sinh lướt nhẹ qua, gương mặt băng lãnh, đôi mắt mơ màng, tai hắn đang đeo phone, cái cặp chỉ đeo một quai. Hắn bước đi một cách ngông nghênh và tự chút liếc nhìn cũng không có dành cho mọi thứ xung quanh. Dĩnh Thiên cứ thế đứng ngây ngươi nhìn hắn, nếu như bọn người kia không la lên hai chữ Vệ Manh thì cậu khó mà nhận ra đó là người mà cậu từng như đầu năm ngoái, đối với cậu, Vệ Manh chỉ đơn giản là một kẻ hung thần tác oai tác quái, thì năm học mới này, với Dĩnh Thiên, Vệ Manh chính là một kẻ đã lấy đi trái tim nhỏ bé của chuông trường róng lên từng hồi, tất cả học sinh đều lũ lượt kéo nhau về đúng lớp của mình. Dĩnh Thiên cũng dẹp đi vài suy nghĩ trong đầu, cậu đẩy gọng kính đen ngay ngắn trở lại rồi cất bước vào đến lớp, trong tầm mắt của Dĩnh Thiên đã hiện lên hình dáng của Vệ Manh đang ngồi ở bàn số năm. Là do thói quen hay vì…lý do nào khác mà cậu ta vẫn ngồi đấy nhỉ?Lữ Nhi vừa thấy Dĩnh Thiên thì đã vui mừng gọi một tiếng, ” A Tiểu Dĩnh, lại đây nào.”Dĩnh Thiên nghiêng đầu nhìn Lữ Nhi một cái rồi chẳng hiểu vì sao mà hai chân cứ thế di chuyển xuống tận bàn đứng tần ngần trước mặt Vệ Manh, vừa định đẩy ghế ngồi vào thì hắn đã hung hăng đá cái ghế ngã sóng lớp đều bị âm thanh chói tai đó làm cho đứng hình, ánh mắt tò mò bắt đầu chỉa vào hai người bọn Thiên “…….”Cậu cúi người dựng lại ghế, sau đó thì cứ đứng im tại vẫn còn ghét tôi đến thế cơ à? Thật sự là vẫn ghét lắm sao? Không cho tôi ngồi cạnh hay sao?Vệ Manh bình thản dựa người vào ghế, tóc hắn lòa xòa trước trán, hắn nhắm mắt, ” Không ai được ngồi ở đây, kể cả cậu, Hoa Dĩnh Thiên.”Chưa bao giờ hắn gọi tên cậu đầy đủ như thế, lần này gọi như vậy cứ như đang đích danh đuổi thẳng cậu đi chỗ khác Manh, cậu đúng là đồ máu lạnh! Dĩnh Thiên mím chặt môi, tay siết quai cặp lẳng lặng đi lên bàn số ba ngồi cùng Lữ Nhi cũng khá bất ngờ trước hành động điên rồ của Dĩnh Thiên, nhưng cậu thương bạn mình hơn. Thích hắn đến như vậy mà bây giờ lại bị hắn đối xử như vậy. Tiểu Dĩnh à, tớ bảo cậu đã đặt trái tim nhầm chỗ rồi.” Ổn chứ?” Lữ Nhi khe khẽ lên Thiên cúi thấp đầu, gật gật, ” Tớ ổn mà, ổn lắm. Chúng ta lại ngồi cùng một chỗ rồi ha. “” Ừm… Gặp lại cậu tớ vui ghê. ” Lữ Nhi cố gắng trưng ra nụ cười tươi rói để cho Dĩnh Thiên cảm thấy khá Thiên chỉ gật đầu ra vẻ đồng tình, song cũng không nói gì sinh hoạt vẫn diễn ra như thường lệ, năm nay giáo viên chủ nhiệm không thay đổi, Phạm Uyển Như vẫn luôn tươi tắn chào đón học sinh của nay giáo viên không phát cho học sinh cái vé số phòng ký túc xá nữa. Năm ngoái là vì học sinh mới vào nên nhà trường làm vậy cho đỡ bỡ ngỡ. Hèn gì lúc nãy Dĩnh Thiên đã thấy số phòng của mình nằm cạnh ngay chỗ họ tiết sinh hoạt, tất cả học sinh đều xách cặp trở về phòng của mình. Dĩnh Thiên cũng lẳng lặng rời khỏi lớp. Cậu đi qua khu B, là dành cho lớp trước cửa phòng 530, Dĩnh Thiên chẳng hiểu sao lại có cảm giác bất an. Lúc nãy cậu quên hỏi phòng của Lữ Nhi là phòng nào, hình như năm nay hai người không còn chung phòng mở cửa đi vào, bên trong vì chưa mở điều hòa nên nó khá nóng, cậu nhíu mày đặt cặp xuống Thiên nhìn qua chiếc giường thì thấy đã có cặp của ai đó đặt lên đó sẵn rồi, đồ đạc cũng chưa lấy ra, chỉ có mỗi cái cặp nằm chễm chệ trên ai vậy nhỉ? Dĩnh Thiên khá tò mò, cậu bèn đi đến gần chỗ cửa, trên đó có ghi bạn cùng cái bảng tên màu trắng, chữ màu đen được in đậm rất rõ ràng. Dĩnh Thiên vừa nhìn vừa lẩm nhẩm trong miệng không ngừng, ” Khúc Vệ Manh….Khúc Vệ Manh….Khúc Vệ Manh….”Cái tên kia cứ vô thức được lặp lại đến n lần, Dĩnh Thiên siết chặt tay, cậu lắc đầu muốn phủ nhận đi cái tên trên bảng. Chuyện này là sự thật à? Cậu với Vệ Manh năm nay ở chung một phòng sao?
12-chom-sao-fanfiction-nha-tro-sieu- download ach-con-nhoc-choc-hong-t download am-hieu-tin download am-ve-khuynh download anh-boss-xau-xa-trong-loi- download anh-boss-xau-xa-trong-loi- download an download au-lac-c download ban-dao-that-khong-muon-kie download ban-hoc-danh-nguoi-thi-dung-v download bao-anh-lam-sao-khong-y download binh-ta-chi-duc download blue-nel download boi-vi-trong-tim-chung-ta-deu- download boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di download ca-the-gioi-cua-anh-chi-danh-cho-em_sep-t download cam-duong-quy download download chan-vuong-hoa-tha download chang-re-quyen-the-513 download download chi-tam-nh download chien-than-bat-bai- download chien-than-h download cho-phep-anh-thi download cho-toi-co-toi_ download choc-gian-co-vo-nho-ong-xa-tong-tai-qua-kieu- download chung-ta-yeu-nhau-vi-da download 1, co-chong-la-th download co-dao-kinh-p download co-mot-cuong-thi-tuyet-sac-noi download con-dau-hoan download con-thien-tai-va-bo-to download co download cong-luoc-t download cu-long-thuc- download cuc-cung-co-chieu- download cuc-cung-co-chieu-939 download cung-chieu-vo-nho-troi-ban-337 download 1, cung-chieu-vo-nho-troi-ban download cung-dinh-huyet-toan-quan-thien-ha_qu download cuoc-song-dan-da-cua-man-man- download dai-than-dan-vao-nguc-101-nu- download dam-dong-vat-than-ky-cua-dai-lao-p download dam-my-hoang download download dau-chien-cuong-t download dau-la-da download de-nhat-kiem-than_c download dem-truo download di-kiem- download di-the-tieu download download download dien download dien-ha-than-biet-sa download dinh-menh-anh-yeu-em-nh download do-mi-khong-tr download doc-nhat-vo-nhi-han-luong-yeu-luat-su-ly-hon-moi-va download download dong-gia-trao-doi-ban-dung-giao- download dung-coi-em-la-ke-xen-vao-cuoc-tinh-cua-anh-v download download em-la-ngoai-le-duy-nhat download ga-cho-mot-toa-thanh-hoang_qu download h download hac-hoa-xin-c download hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-v download download hoa-bao-thien-v download hoa-hong-den-tim-lai-tin download h download hong-hoang-chi-minh-ha- download download download keo- download khach-tro-dung-nh download khong-uong- download khung-bo-s download khuynh-the-tuyet-sung-tieu-ho download kiem-tien-la-ban-trai-cu-c download download kieu-the-tren-troi-r download kinh-thien-kiem download konoha-chi-q download lam-moc-bao download lam-nung-trong download lam-tra-xanh-o-truong-quy-toc- download download linh-vu-cuu-thien_quy download long-te-chi-ton download long-uy-chien- download luoc-thie download mat-roi-xin-dung-tim-16 download mat-roi-xin-dung-tim-43 download mat-roi-xin-dung-tim download mat-sung-sau-cuoi-lao-cong-that-c download me-vo-khong-loi-ve download moi-tinh-danh-mon-cuc-cung-tram-ty-cua-de-thieu download mot-buoc-len-tien-94 download mua-ngau-mau download muon-giau-anh-trang-di download my-devil-don-39 download nam-chinh-luon-doi-voi-toi-muu-do-gay download nam-chu-benh-kieu-sung-len-t download nang-dau-cuc-pham-270 download 1, ngoc-nghech-nu-nhan-hanh-ph download nhan-vat-chinh-lam-nguoi-ta-tranh-lui-chin- download ninh-tieu-nhan download nu-chinh-nam-chinh-mau-cut-sang-mot-ben-c download ong-xa-ba download phu-hoang-cua-ta-la-tuye download phu-nhan-tai download phu-quan-that-t download download quyen-1-mat-trang-trong-vong- download re-quy-t download sat-tinh-tuong-cong_q download sau-nam-cho-doi-chung-ta-nghenh-don-ha download sieu-cap-cung-chieu- download so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh download su-doc-chiem-cua-ac-ma-vo-t download su-menh- download su-thuong-de-nha download su-tro-lai-cua-chang-re-vo- download ta-co-mot-bay-hoa- download ta-de-yeu-hau-tuyet-de-lan download ta-la-ac-nhan-ai-la-thien- download download tan-hon-khong-tinh-yeu-the-toi-vo-truoc-31 download tan-nuong-m download tang-anh-mot-tinh-yeu-nho_ch download tat-ca-tra-cong-deu-duoi-theo-cau-ta download than-cap-dac-cong-he-th download download download the-marco download download thien-dao-do-thu-quan- download thien download thien-la-dia download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-15 download thu-lin download thu-phi-thien-ha-than-y-dai-t download thu-tinh-da download tieu-long-nu-b download download tinh-yeu-sieu-cap-ngot-ngao-cua-lo download download tong-giam-doc-qua-bu download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi download tong-tai-nguoc-the-yeu-khong-loi-thoat-co-vo-bi-bo-roi-cua-tong-tai- download tong-tai-nguy-hiem-n download tong-tu-th download trong-mot-hotboy-l download trong-sinh download trong-sinh- download t download download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_quye download truyen-tong-giam-doc-anh-tha download tu-chan-noi-chuyen-phiem-quan download tuy-nhuoc-thanh-hoan_q download tuyet-kiem-long download tuyet-the-duoc- download ty-ty-x download van-dao-long download van-gioi-vinh download vi-han-cun download vo-cua-tong-tai-la-nu-than-van-ngu download vong-du-chi-bo-xuong-kho-cung-die download vuong-gia-dang-chet-ban-co-nuong-khong-so- download vuong-gia-xau-xa-cung-chieu-the-tu-bo-tron-nuong-tu-nang-phai-biet-nghe download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu-19 download wi download xuyen-nhanh-cong-luoc-ky-chu-dung-ha download xuyen-nhanh-ki-chu download xuyen-nhanh-nu-ph download xuyen-nhanh-phao-hoi-n download xuyen-sach-chi-menh-van-dao-dien_qu download xuyen-ve-co-dai-la download yeu-chieu-co-vo-nho-quyen-ru-cua-tong-tai download yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huye download yeu-nghiet download yeu-phi-la-mau-nghi-thi download
bạn học lưu manh